Montag, 18. Juli 2011

18-7-2011 心者之路



看佛的时候, 也记住了和尚的这句话," 无心者,缘分耗尽 , 用心者,缘分无尽 "  一直就在心里念叨。佛家就是佛家,永远都有高出众生的许多智慧,所谓大彻大悟,所谓看破空尘,都是一个字。既然什么都看透了,尘世当然没有什么好留恋的,而留下来的都是因为看不透而继续执着的人。于是纷纷扰扰,烦恼丛生。有些时候看似是因别人,实则不过因为自己。佛喜欢从自身找原因,讲内心是一切烦恼的源头,把自己所有的念头都掐断,那么所谓痛苦也就不解而散。
 
 
凡事太近,缘分势必早尽。世人都喜欢求之过急,而忘了留有余地。喜欢紧紧地抓住自己喜欢的东西,含在嘴里,捧在手心里,怕被风吹着了,被雨打着了。怕自己抓不住了,怕一不小心弄丢了。而世界变化在转瞬之间,个人的喜恶和努力也许可以决定现在,却难以决定永恒。所谓执着难免会被造化所戏弄。
  
于是佛讲随缘,讲顺其自然。以前觉得佛学就是逃避学,现在倒觉得是尊重学,佛在教人们怎么尊重自己以及他人。解放自己以及他人。只是众生都参不懂。于是佛开始漫漫的普度终生之路。也许有一天当所有人都明白这个道理的时候,这个世界会变得很安静。经常可以听到敲打木鱼和念经的声音。偶尔可以想起某些人的名字,如浮光掠影, 如白驹过隙。
 
无心者,缘分耗尽
用心者,缘分无尽
 
 
筆底銀河落九天,
何曾憔悴飯山前。
世間東抹西涂手,
枉著書生待魯連。
 
切切秋蟲萬古情,
燈前山鬼淚縱橫。
鑒湖春好無人賦,
岸夾桃花錦浪生。

很多人,因为寂寞而错爱了一人,
但更多的人,因为错爱一人,而寂寞一生.
天空没有翅膀的痕迹,但鸟儿已经飞过;
心里没有被刀子割过,但疼痛却那么清晰。
这些胸口里最柔软的地方,被人伤害过的伤口,
远比那些肢体所受的伤害来得犀利,
而且只有时间,才能够治愈。

Dienstag, 12. Juli 2011

12-7-2011 Những Người Bạn Gái Tôi Thương - Cảm Nhận Nhân Sinh

******Dung Người Bạn Lai Ấn Độ
Hôm nay nghỉ ,đi chợ về ngoài trời mưa rỉ rả ,không mát được một chút nào bù vào thời tiết đang ở 31 độ c,không nắng lại hầm ,nhìn những ngọn đồi trước cửa  nhà một màu xanh sậm đang có khói như mây bóc nhẹ nhẹ lên trời ,cảnh tượng hoàng hôn thật huyền ảo  ,ai đả ở trên đỉnh núi như mình và như Cha Hải trên nhà xứ của đạo Thiên Chúa   tuốt trên đỉnh đồi cao ở Linf ,mới có dịp chứng kiến sau những buổi thật nắng nóng , có một cơn mưa nhẹ thôi ,thì hơi nóng trong rừng thưa sẻ bốc mải lên trời ,như mây đang bay ,đang múa vũ điệu thần tiên ,mải cho đến khi nào màng đêm buông xuống có xương lạnh phủ lại mới hết  cảnh khói trắng bay  . ở đây hoang vắng người đồng hương ,thiếu cả những tiếng cười trẻ thơ , những buổi chiều hay tối có mưa và cảnh như mơ nầy làm mình  nhớ nhà ,nhớ bạn thân ,những người khác giòng máu nhưng lại luôn có một tấm lòng  như nước và nước có thể hòa hợp chung với nhau .
Tháng 7 thường mọi năm ,là tháng của gia đình anh Chí và gia đình mình xum hợp với nhau ,hai nhà có được  thời gian ngắn khoản hơn  một tuần ,chồng với chồng ,vợ với vợ ,con gái với con gái tâm sự ,đùa vui xuốt cả ngày nầy qua đêm  nọ ,cùng ăn chung bàn  mọi  thứ đô ăn ngon , những buổi tối đốt đèn  hay đốt lửa bằng hạt Thông khô ngoài sân để nghe hai ông chồng kể chuyện thời xa  xưa ở quê nhà ( mình và Dung xa VN lúc chỉ mười mấy tuổi , không có ấn tượng nhiều ngoài cha mẹ ,ngôi nhà  , đường phố và trường học từng sinh sống qua ) ,nên củng có lúc ngồi nghe chuyện kể nước VN ,chuyện thời ba mươi mấy năm trước như mấy đứa nhỏ  đang nghe kể  chuyện  Bản Phong Thần , có những kỷ niệm thật tốt đẹp là do tự con người tạo ra , mình luôn biết ơn trời ,đả cho mình có được mấy người bạn gái tri kỷ ở xứ lạ  Âu Châu nầy , trong đó ,Dung là người bạn chịu khó và tốt bụng ,kiên cường nhất  trong mọi hoàn cảnh riêng biệt ,củng như tình nghỉa thấm thiết đối với gia đình mình ,những lúc nhà có người bệnh ,Dung như cha mẹ mỏi ngày gọi điện qua hỏi thăm ,an ủi , mỏi lần gặp nhau hay cùng đi đâu ,thì Dung luôn là người chu toàn về mọi thứ trong sinh hoạt , dù trong 4 người lớn Dung là đứa nhỏ tuổi nhất , mình củng biết tuổi thơ của Dung không phải sung xướng lắm ,9 tuổi biết nấu cơm cho cả nhà ăn ,khi mình mười mấy tuổi qua đây luôn phải ăn  bánh mì lát từ siêu thị , còn nhớ lúc còn ở trại tị nạn 31 năm trước ,hai chị em luôn bị  ông Đông  cùng trại nổi tiếng khó tánh ,biết  nấu ăn giỏi gầy la thường xuyên ,có những khi chán ăn đồ siêu thị Đức làm sẵn ,mình mua thịt sống về cắt miếng miếng vuôn ra ,đổ nước tương rồi cho nước vào bắt lên bếp  điện của bếp  thể tập ,muốn  kho thịt kho tàu để chấm bánh mì ăn đổi món ,gặp lúc ông Đ củng đang nấu nướng món  gì thơm phức cho mấy người cùng tàu  ăn chung ,ông liếc qua nồi thịt của mình vừa bắt lên tồi phán cho một câu " Kho thịt gì mà như là nấu canh  " ,mình kệ ông ,dặn lửa số 2 rồi để đó ,đi xuống phòng bóng bàn đánh với Tuấn ,Đưc ,Tín một lúc sau lên thăm nồi thịt kho thì thấy nồi thịt đả cháy khét cạn ,củng ông Đông ấy ra nói thêm một câu" từ như cái nồi canh mà kho tới khét củng thật là hay à nha " thiệt là tức sắp đứt giây thần kinh , đả không có lòng chỉ dạy ,mà còn nói xiêng nói xỏ , mang chuyện mình kho thịt ra nói cho cả trại nghe làm chuyện cười ,  mình còn nhớ chiều tối đó hai chị em ăn bánh mì với chút ít lớp thịt heo  phía trên không bị chấy khét như lớp dưới dính  nồi , tự an ủi mùi vị như đang ăn thịt chà bông ở VN của  bà Tư hay làm cho mấy anh chị em mình kẹp bánh mì vào những lần chủ nhật ra ngoại ô căn nhà vườn ở để ăn trưa , ăn mà vẩn  nghe vẳng vẳng ở ngang phòng mình ,Ông Đ ,bà Đầm , anh Rạng ,và bé Hai vừa đánh bài tứ xắc vừa nói nhảm chuyện  mình kho thịt như nồi canh bị khét ,không nhớ  tiếng ai  nói câu " con gái gì  không biết nấu nướng gì hết ,vậy củng dám đi vượt biện " nghe song hai chị em mình cười , nói hổn cho nhau nghe ," đồ mắc lé ,khó ưa " ,hồi ấy chắc mọi người trong trại không  có ai ngờ được ,12 năm sau cảnh kho thịt bị cháy khét ,mình mở nhà hàng bán những thứ đồ ăn ngon cho khách hạng sang ăn , có người ông chồng là một thanh niên ưu tú và xuất xắc nhất trong trại tị nạn , từng láy máy bay quân sự trên bầu trời VN xuôi ngược  đi mây về gió qua trước năm 1975  , một KQ thất thời mất nước nhưng bây giờ lại trở thành là người xuất xắc về môn ẩm thực .Mỏi khi nhận một món ăn nào của Dung  làm racho cả nhà ăn , những tiếng qua lại như người trong nhà mmình như đang nhận lại  những  mảnh tình thân thuộc của cha mẹ anh em đả thiếu thốn  tại nơi nầy .  luôn ăn với một tâm trạng đầy tình thân ,ấm cúng  hệt như cảm giác mỏi lần ăn những món ăn đặc biệt của chồng làm ra cho thưởng thức .
Quen biết Dung là qua anh Chí tình bạn đồng hương và cùng khóa học bay với chồng trước 75  ,nhưng khi qua mấy  lần  gặp mặt và biết nhau nhiều ,từng sự đối đãi chân tình và nhiệt tâm của Dung điều làm mình cảm động ,  tự đáy lòng cảm giác được ngoài cha mẹ ,anh em và chồng ra ,còn có những người bạn thật tâm thương yêu mình ở cái xứ xở xa xôi lạnh lẻo nầy ,trong khi phải thật tâm mà nói ,tình cảnh riêng biệt của Dung củng không phải như ý  lắm ,  mỏi lần  gặp nhau ,ăn những món bánh mình thích ăn ,hay từng chiếc bánh tét nấu để ăn tết ,Dung cho vào tủ đông đá đến mùa hè gặp nhau đưa cho mình mang về ,không muốn nói cho ai biết ,những lúc ấy mình như đang khóc ở trong lòng ,một  nguồn tình thân như đang trở lại trong không khí gia đình ngày còn nhỏ , Dung trồng ớt chỉ thiên thật cay ,biết mình thích ăn cay ,mỏi khi thu hoặch ,mang hết  đông thành đá chờ ngày xum hợp đưa cho mình mang về ăn từ từ ,có lần còn cho vào cái keo kiến gởi từ bưu điện  Pháp qua Đức , mình ghi nhớ mải mỏi một  tấm lòng của vợ chồng Dung ,ngồi viết lại những giòng nầy mà lòng bồi hồi xao xuyến ,nhớ bạn , một người bạn tri kỷ như thiên xứ trời đả  đưa đến ,  tự biết mình chưa làm được món gì ngon hay việc gì hay hay cho Dung cảm thấy sung sướng , mỏi lần gặp mặt chỉ chọc cho Dung chưởi , chọc  trên trán Dung thiếu một chấm đỏ mới đúng là  bà Ấ Độ ( Dung ghét ai nói mình là Ấn Độ ,mặc dù mặt mủi y như Ấn Độ ),hay mỏi ngày phải viết email với nhau mới là bạn thân ( Dung Ấn Độ ghét nhứt là  xài pc và viết email ) , có lẻ bây giờ mình  không nên chọc như vậy nửa , hình như đến một lúc nào  ,tình bạn  đả chính mùi , thì người ta không còn náo nhiệt lao xao  như lúc tình cảnh đang sắp chính hay cải hay chọc với nhau mỏi khi có dịp hợp mặt  , thay vào đó là sự hòa nhả ,im lặng  , chỉ biết mang mọi sự yêu quý và lòng mến mộ cất kỷ trong lòng , giữ gìn cho thật kỷ và mỏi khi ngồi im lặng một mình ,có thể mang ra nghiền ngẫm lại  ,để cảm thấy còn có một  hạnh phúc khác từ tình bạn tạo ra trong cuộc sống  xa xứ xa nhà ,để cảm thấy may mắn  khi quen biết được  một người bạn tốt trên đường đời luôn chia sẻ mọi nổi niềm  vui hay buồn  ,để những lúc đau khổ đả có người  rơi nước mắt cho  mình ,đau vì mình , cầu xin trời ,cho kiếp nầy mình và  người bạn tốt bụng nầy  còn mải nhau đi cho đến hết cuộc đời .





**** Charlotte
Quen với Charlotte củng là từ anh  Châu ,bạn đồng hương và  cùng chuyến tàu vượt biên với chồng mà ra ,anh Châu làm nghề giáo ở VN trước khi  qua Đức tị nạn ,ở cùng trại tị nạn với mình ,củng nổi tiếng khó tính từ lúc là thanh niên , trong trại tị nạn ,anh Châu  ở xéo ngang phòng hai chị em mình ,chung phòng với em trai tên Đồng ,nhưng cậu em hay đi ngủ phòng mấy người cùng trang lứa trên  từng hai , mỏi sáng hai chị em phải thức thật sớm để chuẩn bị tháp tùng với 4 người dưới lầu chệt là Hưng ,Nghỉa ,Minh ,Lượng  ra nhà ga đi xe lửa đến ga chính TP Frankfurt ,đổi xe điện đi thêm  2 trạm nửa mới đến  Taunusanlage trường Bachchule để học ngôn ngữ Đức, những người khác trong trại thì học lớp  ở tại trại nên dậy trễ ,có thể ngủ thêm hơn một tiếng đồng hồ ,cạnh phòng anh Châu là nhà tắm và nhà wc ,cứ mỏi 5 giờ 30 sáng là được hai chị em mình ra giếng wc ,xả nước , rồi đến tiếng chạy thang lầu xuống tầng chệt ,tiếng đóng cửa lớn của trại V...V ,làm cho những người ở ngang phòng mình là anh Đông  ,cạnh phòng là anh em chồng mình bây giờ ,và anh Châu ai ai củng bị những tiếng động báo thức , anh em chồng mình không than phiền ,trái lại thỉnh thoản được chìa khóa cửa dưới hầm để xử dụng máy giặc chung giặc quần áo ,thì   đưa cho chị em mình giặc trước ,sau đó đưa lại cho anh em chồng  giặc song hết quần áo dơ rồi mới trao chìa khóa cho người ở phòng kế tiếp ( ít khi mình được họ cho chìa khóa cửa dưới hầm để được xài máy giặc chung  ,chắc có lẻ những người cùng trại  sợ mình làm hư máy giặc vì tuổi chưa trưởng thành  ,lại không biết nhiều thứ chuyện ngoài đời   , nói  chuyện củng không khéo ,  từ nhỏ mình đi học trường Hoa Kiều chuyên về Hoa ngữ hơn Việt  và Anh ngữ ) ,củng thật hên là lúc đó ở trại   có  người có tấm lòng nhân ái như anh em chồng ,nếu không quần áo dơ của hai chị em  mình chắc phải giặc bằng tay ở bồn tắm hay bồn rửa chén  nhà bếp . anh Châu có  tới cửa phòng mình yêu cầu mỏi sáng sớm  làm vệ sinh thì phải xuống tuốt dưới từng chệt nơi nhà wc của phòng khách chung làm ,xuống than lầu thì phải đi từ từ ,không được chạy thùng thùng ,nhiều khi đang ngủ nghe  tiếng chạy thang  lầu tưởng như  bị pháo kích,dực mình dực mẩy chảy mồ hôi lạnh ,những lời yêu cầu nầy mình không có làm theo điều nào hết , cở tuổi đó đi học xa mình chỉ biết làm sao chạy ra cho kịp giờ xe lửa khởi hành ,làm sao ngủ cho đủ để có sức chịu đựng những cái khó khăn trước mặt , đâu có ai dạy mình phải nghỉ cho người xum quanh phải yên tịnh đang ngủ ngon ,cho nên hai tháng sau nhà WC cạnh phòng anh Châu bị khóa kính lại ,không cho ai xử dụng nửa ,viết thông báo treo ngoài cửa là wc bị nghẹt ( lúc đó thì mình tin bị nghẹt ,nhưng khi vào trường kể cho ông thầy Haiber nghe ,thì ông bảo ở Đức ,hư cái gì của công thì người ta sẻ  sửa liền lập tức ,vì tiền do nhà nước trả  ,cho nên về trại ,mình thật là nghi và mỏi lần phải đi wc dưới lầu thì rất tức thầm  ông Châu nầy ,không muốn nhìn tới ông khó tính đó lần nào nửa ) không ngờ  vài năm sau , anh Châu lấy vợ là Charlotte ,mình lấy chồng là bạn thân của anh Châu ,hai nhà lại có dịp gặp nhau hàng cuối tuần ,đi chơi công viên ,đi dạo rừng ,Charlotte lớn hơn anh Châu ,anh Châu lớ hơn chồng mình , nên Charlotte cư sử với mình như với một đứa em út ,như đứa con gái ,dạy từng thứ một cách ứng  xử trong xả hội Đức ,dạy làm bánh ,làm salat , kể cho nghe những phong tục tạp quán người Đức ,chỉ dẫn những cái mình không hiểu ,cách làm người sao cho chu toàn (điều nầy vẩn chưa học hết được của bà bạn già nầy ,vì trời sinh Charlotte như là Ma sơ ),mình luôn mắc cười người khó tính ngày xưa ở trại  , sau khi làm chồng Charlotte rồi thì chuyện gì củng nghe theo lời  vợ bảo ( khác với mình trước đây là luôn tôn sùng  chồng ,nghe lời chồng như con nghe lời cha ) ,mỏi một chuyện gì trước khi quyết định anh Châu củng phải nói " để hỏi Charlotte" ,chứ không giống vợ chồng mình nhìn nhau cười  thôi thì chồng tự quyết định liền .  Có một quá trình ở cùng trại không thuận lòng ,bực bội qua với nhau  như vậy, mà hai gia đình củng dần trở thành hai nhà thân nhau nhất ở nước Đức nầy , thân đến có thể mang chuyện con cái ra chia sẻ tâm sự và lo lắng cho  nhau ,phải thật tình nói  đó là tấm lòng từ bi và công tâm rất nhiều  của Charlotte ,một người Đức gặt sống  theo  truyền thống Đức ,được sinh ra và lớn lên ở miền nam nước Đức ,nơi còn giữ nhiều phong tục tạp quán cổ truyền ,ở tiểu bang giàu có nhất nước , mà người sống ở đó luôn  kiêu hảnh tự hào vì còn là người Đức chính thống ,có nhiều lâu đài nguy nga vua chúa lưu lại cho một lượng hàng triệu du khách moỉ  năm đến chiêm ngưởn , người con gái sinh trưởng ở tiểu bang nầy đả lấy một ông VN khó tính nhất đời 26 năm trước , và đả có thể thay đổi tính càng cua của  anh Châu , và  trở thành  là bạn gái thân cận lớn  tuổi của mình xuống hai mươi mấy năm nay ,mỏi khi có chuyện chị em mình cải giả nhau và bất đồng ý kiến ,hay chuyện thắc mắc nhân sinh ,Charlotte luôn là người giải tỏa mọi thắc mắc giùm mình ,luôn mang đến cho mình một tâm trạng an lành ,có khi Charlotte còn rủ mình cùng nhau cầu nguyện về một vấn nạn thiên nhiên nào , hay một chuyện khó có thể giãi  mả bằng nhân lực ,Charlotte lớn hơn mình mười mấy tuổi ,nhưng là người bạn thật  thà và tốt bụng ,luôn chia sẻ mọi thứ về mặt tinh thần cho cuộc sống mình nơi đây ,  nhờ lúc ban đầu  có người bạn như Charlotte ,mình đả bớt  đi rất nhiều  cảnh bực mình hay đanh đá  ,( ngày còn  ở nhà bà Tư nấu ăn cho nhà mình hay nói với má mình " Cô tư nầy ngày sau không ai ăn hiếp nổi ,cả  anh em trong nhà củng phải nhờ cô tư bảo vệ giùm ), thật tế bây giờ mình chỉ dử lúc cần dử ,,,,,thường thì ai củng cảm thấy mình rất là dể mến ,dể thương , bằng chứng là thực khách của mình đa số  ai củng quý  mình ,cả đứa con nít như Pelix có đi chợ với mẹ , ngang qua nhà hàng củng luôn chạy vào tìm gặp  mình chào hỏi  một tiếng rồi mới đi tiếp xuống chợ , đôi khi ngồi ngẫm nghỉ lại ,công lao nầy củng từ Charlotte mà ra . Từ lúc đầu ở trại tị nạn minh có thành kiến với anh Châu , không biết ai lớn ai nhỏ ,tự theo ý mình mà làm và sống ,đến bây giờ hai nhà thân thích nhau cái gì củng chia sẻ nhau được , lòng thành và tình bạn cao cả của Charlotte là một yếu tốt chính trong đó ,thêm vào con người chịu khó ,chính trực của anh Châu,đả dần dà trở thành một huynh trưởng của lòng mình ở xứ sở nầy .

*****Em Dung
 Dung đả từng là em dâu thứ mười một của mình ,củng là  dân tộc góc người Hoa ( dù là  mình có 25 phần trăm trong người máu VN ) ,quen Dung là qua em chồng ,vì trước năm 1990  cha mẹ chồng chưa qua Đan Mạch ,vợ chồng mình phải đứng ra chủ  hôn cho vợ chồng Dung ,từ khi quen  và làm chị dâu của Dung ,thì củng là lúc nhận biết ra được Dung là một cô gái thật đoan trang , đàng hoàn ,hiền thục ,không biết mánh khóe hay mưu mô xảo nguyệt trong cuộc sống nhân sinh , là con gái một của gia đình bác Tư Trí , trên Dung có 3 người  anh  , dưới có một em trai ,nên trời sinh Dung có một khuôn mặt rất sáng sủa và đẹp đẻ như lúc nào củng thấy đang yêu đời ,đang đứng  ở giữa một vườn hoa ,( có lẻ từ nhỏ được cha mẹ ,mẹ nuôi cưng cho đến lớn nên ánh hào quang của hạnh phúc luôn thể hiện trên khuôn mặt Dung  ),Dung lúc nào củng ăn mặc đúng thời ,đúng  dáng người ,thân hình không có chỗ nào chê được ,mình rất thích côi hình đám cưới Dung trong chiếc Opel xanh  xe Hoa   của nhà mình làm 21 năm về  trước , chụp  cả khuôn mặt Dung như con búp bê đang làm cô dâu đẹp nhất từ trước đến nay , nhà chồng có 5 anh em  ở Âu Châu , thì 4 chị em dâu  nào củng rất  dể nhìn ,dể chịu ,chỉ có Lâm em thứ 8 là hai lần cưới vợ ,hai lần đều vớ phải vợ có hai khuôn mặt như được làm bằng mủ  giả , không có một chút nét nào cảm xúc được về nhân sinh . Dung hiền ,ngoan ,chịu khó ,mỏi lần lên nhà mình dọn bàn ra ăn cơm chung ,mình thấy Dung một tay bưng ba món , tay khác cầm  hai chén nước chấm một lượt ,trong lòng lúc nào củng thán phục Dung  ,mình  củng làm nhà hàng 19 năm ,nhưng nếu bung như Dung thì chỉ có thể mang trổi và đồ hốt ra sẵn vì tất cả sẻ bị rớt bể hết xuống đất , là con gái một ,luôn được ở bên cạnh cha mẹ ,nhưng Dung biết làm đủ thứ gia chánh ,giỏi  nhất là làm bánh bao ,nổi bự và  ngon như tiệm bán , cái hay nhất của Dung là không biết kiêu căng ,làm giáng con gái một ,luôn luôn là một người  hiền hậu dù ở bất cứ hoàn cảnh nào ,luôn chịu đựng một mình ,không muốn vạ lây nổi  buồn đến người khác , đả không phải một lần ,mình vì thương Dung mà mích lòng với em chồng thứ mười một ,và em chồng củng từng trước mặt mình trong một buổi văn nghệ tối hơn hai mươi năm trước, đứng bên cạnh nói  với  Dung  đang  ngồi  cạnh  mình rằng :  "nếu em  mà tình nết dử giống như chị năm thì anh sẻ bỏ  em luôn "( bây giờ thì họ đả thật sự bỏ nhau một lần rồi , và tình nghỉa nên  vẩn sống chung lại ) , hai người  đả thương nhau như nước và cuỉi , Dung chiều chồng thương chồng như dây trầu quấn vào cây cao ,cha mẹ Dung thương con rể  như thương con trai ruột , ai củng thấy đây là một cặp vợ chồng thành công và hạnh phúc nhất nhà ( vì Nguyên thành đạt trước nhà mình một năm ,tính lại tháo giác và khôn lanh hơn mọi người thân quen trong nhà  ) ,mình và Dung  củng  như hai người bạn thân ,mỏi khi nhà chồng có chuyện chi ,thường thì hai đứa điều tự biết là nên im lặng ,từ sự thông cảm   làm  cho  mình  càng  thương  Dung  hơn  ,phải  thật  sự  công  tâm  mà  nói  Dung  là  người  con  dâu  tốt  nhứt  trong  nhà chồng  ,có lẻ được ở gần cha mẹ ,nên được cha mẹ dạy dỗ lể nghi đầy đủ ,mẹ chồng đả có lần nói ,"có con dâu ly vị rồi mình vẩn còn luyến tiếc ,..."có lẻ cha mẹ chồng thương nhất vẩn là con dâu Dung ,thật nghiệt ngả ,người yêu chồng nhất phải ly vị  chồng ,con dâu tốt nhất củng không còn là dâu ,nhưng trong thâm tâm của mình ,Nha ,Vân ,thì Dung luôn luôn là người bạn tốt ,người đàn bà kiên cường có tình có nghỉa ,là người hoàn hảo nhất của xả hội trắng đen nầy ,  củng là người vợ từng yêu chồng nhất trong gia đình nhà chồng , dù là bây giờ đả không còn danh nghỉa quan hệ chị dâu em chồng gì gì  nửa .
Riêng đối với mình ,Dung là người mỏi khi nghỉ tới hay nhắc  đến ,đó là gương mầu của một người  bạn tâm giao , đẹp từ tâm hồn cho đến dóc dáng ,tính nết ,tình thương ,là người cô rất  tôn kính trong thâm tâm của con gái  lớn  mình , là sự yêu thương và thông cảm ,độ lượng  bất tận ,dù  trên đường đời có là chị em bạn dâu với nhau nửa hay không ,Dung vẩn luôn là người bạn chia sẻ mọi nổi niềm trong tâm hồn của thế giới thầm lặng ,tượng chưng cho tình thương ,lòng từ bi ,hiền hậu và nghỉa tình bất tận  của nhân sinh .
 
******Bạn xa 
 Còn có một người mình củng rất quý mến từ mấy năm nay  ,đó là một sư tỷ của trường học củ năm xưa , đả định cư  tiểu bang Cali nước Mỹ 30 năm nay  ,tên là Lý Nguyệt Đông ,ngày còn đi học vì sư tỷ nầy lớn tuổi  hơn lứa tuổi của mình ,lại là học sinh ở xa tới học nhưng không ở nội trú , sáng đến trường ,chiều về , một lớp có số học  sinh  nam  nữ   đông hơn 80 người ,nên lúc đi học  không biết về chị ấy nhiều lắm , mải đến năm 2005 ,khi cả lớp học cũ  tìm gôm lại được với nhau thành một gruop email trên internet ,thì là lúc bắt đầu lại những cảnh lời qua tiếng lại của những người tuổi thì thêm nhưng tính  nết vẩn nằm yên tại chỗ ,có lúc nào căng thẳng quá chị Lý N -Đông thường nhẩy ra giản hòa vài  câu nhưng rất thấm  ,email của cả lớp có chuyện không vui chị ấy củng nhẩy ra khuyên nhủ ,đả có một lúc mình trong cảnh bế tắc tinh thần ,nên củng mạo muội  hỏi chị  ấy có tin trên đời nầy có ma hay không ?   trong thâm tâm  mình rất là quý trọng lời nói của chị L-N-Đông  .Là một người đàn bà bình thường ,có một gia đình hạnh phúc từng 27 năm dài ,lại có được đến 4,5  người bạn tốt vừa là tri kỷ ,vừa là tâm giao ,thật sự là một điều may mắn nhất của đời người , củng  thật sự rất biết ơn cuộc đời nầy ,có Thánh , Thần , và Chúa tồn tại ,  đả ưu  đãi đặc biệt cho nhửng đứa con sớm xa gia đình  cha mẹ ,không có người thân  bên cạnh dìu dắt  ở một quốc gia thật xa lạ , nhưng đả mai mắn có được những người bạn tốt như trên ,để mỏi khi  yếu đuối hay buồn tủi giữa đường đời ,tinh thần còn có được một nơi ấm cúng để nhớ đến ,để nghỉ tới và tự an ủi được  thêm sức mạnh cho tâm hồn .
Tình bạn luôn  cao cả ,là hoa thơm cỏ mát  trong đời người .
denmotluc

Donnerstag, 7. Juli 2011

7-7-2011 Cảm Nhận Nhân Sinh





*****Khởi sự Thực Hành
 
Tháng 7 rồi ,trời bắt đầu có nắng lại ,tối qua sau 22 giờ đống cửa tiệm trời vẩn còn sáng ,mình đến nhà  bà Anastasia như đả hứa để thực hành lần thứ hai Akupressur những điểm quang trọng trong thân thể  giúp  ổn định giấc ngủ ,chỉ dẩn theo sách cho bà ấy xem có thể ngủ ngon lại được hay không ,sau 17 năm mang bệnh mất ngủ phải  dùng thuốc rất khổ sở hàng đêm , người đàn bà Đức nầy đả trên 60 tuổi ,tính tình rất khó chiụ ,16 năm làm thực khách chưa bao giờ thấy bà ấy cười ,ốm thật ốm đến như không giống người đàn bà  Đức ,tinh thần luôn  nghỉ về quá khứ, bực mình bất đồng  với con trai , con gái ,con dâu ,cháu nội ngoại hiện tại ,nên ở riêng một mình trong căn hộ nhỏ ngăn nắp sạch sẻ , đầy đủ tiện nghi ,nhưng trong người lại luôn luôn có một tâm trạng không thoải mái , tự buồn như mắc  bệnh trầm cảm ,là khách quen  đến nhà hàng mình đặc đồ ăn đả trên mười sáu năm  chưa bao giờ thấy bà ấy cười một lần nào ,cuối tháng sáu đi đám tang ông Fischer với bà ấy ,tình cờ nghe bà  than mất ngủ từ 17 năm nay sau khi chồng mất ,mình củng biết tính bà ấy rắc rối khó khăn lắm , nên mới không ở được với con cháu ,nhưng vẩn nói cho bà ấy biết là  có học qua môn Akupressur ,có thể  trị được bệnh mất ngủ chỉ cần xoa nắng 6 nguyệt đạo trong người thôi, rất dể dàng  ,nếu bà muốn tập mình sẻ chỉ lại ,cùng nhau thực hành vài lần cho bà thông thạo rồi tự làm lấy ,không có tác hại phụ gì hết , sau khi giao định ,thứ hai tuần rồi , sau giờ  đóng cửa tiệm ,mình đến chỉ tường tận từng điểm một cho bà ấy hiểu  ,ghi lên giấy trắng vị trí các điểm nguyệt viết ra bằng con số cho bà dể nhớ , như nguyệt Bách Hội trên đầu là số 1 , Thần Môn là số 2 ,nguyệt Nội Quang là số 3 ,  Thái xung là số 4 , Tam Âm Giao là số 5 ,Túc Tam Lý là số 6 , từng chỗ một vừa xoa vừa giản lại cho bà nghe tỉ mỹ  ,thấy chân phải của bà nổi đầy gân xanh , như bị xưng trên làn da ,chỉ thêm cho bà tự xoa vào hai đường sau bắp chuối là Ngoại Quan , gân chân sẻ từ từ dịu xuống và lặn xuống thịt không bị xưng tiếp tục ,( sở vỉ mình biết cách  nầy là do thường xoa  bắp chuối chân cho chồng nhiều  tháng nay cho khỏi bị nhức chân hay tê chân ,phát hiện làng da chân của chồng bây giờ thật mịn  và bóng  , những sợi long chân cứng như chỉ bây giờ không còn cộng nào nửa hết ,những cái thẹo mang từ trại cải tạo bây giờ củng mịn theo da được thoa kem  ,không để ý kỉ không ai nhìn ra  thẹo .) cho nên biết luôn được khi máu  chạy điều hòa ,thì da thịt sẻ đẹp lại như được tạo ra da mới .
 
Tối qua sau hơn một tuần trở lại thăm bà , khi bắt tay của bà cảm thấy không bị lạnh như  lần trước ngoài trời 34 độ mà hai bàn tay bà luôn mát lạnh  , lúc cùng nhau thực hành thêm một ít nguyệt đạo mới ,phát hiện những sợi gân chân bên phải đả lặn xuống da thịt không còn nổi cộm trên da   như  lần  trước  nhìn  thấy  nửa ,  từ 22 giờ 30 đêm đến 23 giờ 30  trong  một  tiếng đồng hồ mình đả thấy thái độ khi bà nói chuyện với mình , tuy củng còn cằn nhằn mấy chuyện lặc vặt nhân sinh nhiều thứ thiên hạ sự ,nhưng  đả tươi cười được mấy lần ,đây là lần đầu tiên sau 16   năm  làm  thực  khách  của  mình  , mới  có  dịp  nhìn  thấy  nụ  cười  tươi  như  con  nít của bà khó tính nầy , trong người bà nhất định đả khỏe hơn 10 ngày trước nhiều lắm , nên mới có những nụ cười hiếm hoi được nhìn thấy vào  đêm qua ,  lúc ra về mình vẩn chúc bà được ngủ ngon ,căn dặn phải tự mình xoa nguyệt 1 ,2,3,4,5,6 thường xuyên cho dể ngủ , hẹn tuần sau có rảnh sẻ trở lại thực hành chung với bà tiếp tục , nhìn thấy nụ cười hiếm hôi luôn nở trên môi của bà và  gật đầu ja ja lia lịa ,trong lòng mình tự nhiên cảm thấy vui quá trời  ,nhớ đến lời căn dặn bài cuối   của thầy 張釗漢 thuyết trình ,là học viên  sau khi học song cảm thấy đả thụ được nhiều ích lợi qua chương trình giang huấn trên Internet, hãy chia sẻ và giúp đở cho những ai đang bị đau khổ vì đau nhức ,giữ gìn học liệu cho thế hệ mai sau tiếp tục học hỏi,hai tuần nay mình đả bắt đầu thực hành với một người ngoài khác chủng tộc ,sau khi tự chửa khỏi cho bản thân  khi 22 tháng trước lúc  gia biến bị mắc phải  chứng bệnh mất ngủ , nhức đầu ,bệnh trầm cảm luôn phải  mắc mửa mỏi khi vào trang HQPD đọc bài  ,nhìn thấy mấy cái tên đủ thứ biến hóa d8a2n ông đàn bà lên nhẩy múa  thật ớn da gà  của con quỷ phù thủy già đôc ác khia đăng trên mạng , mùa hè nầy còn giúp được cho chồng khỏi bị dị ứng phấn hoa trong mùa dị ứng gai gắt nhất, tóc giữ  được đen bóng ,bây giờ pháp hiện thêm da tay và da chân của chồng thật min màng  dù dẫn là màu da nâu sậm , bao nhiêu thành tích từ hai vợ chồng làm mẩu hơn 15 tháng nay đạt được thành quả tốt hơn tưởng tượng , là một nguồn  cam đảm cho mình  bắt đầu thực  hành với người ngoài một cách đầy tự tin ,nhân ái .
 
Mình chọn một người khó tính nhất để thực hành môn  học đả theo hơn một năm dài , vừa muốn thử xem nó có thực dụng tốt  được trên cơ thể người Đức ,như có thành quả thật tốt đẹp  trên cơ thể người Á Đông hay không , vừa muốn thử thách khả năng chỉ dẫn của mình với một người khó chịu nhất với mọi người xum quanh trong xả hội , hầu tự biết khả năng hiểu biết và giao tiếp của mình  với những người đang bệnh và đau buồn vì nhức nhói  ,thật vui mừng khi nhìn thấy tâm trạng bà Anasrasia có biến chuyển tốt, biết cười tươi  , cơ thể củng có một ít thay đổi ấm lại khi làm theo những gì mình chỉ dẫn , có lẻ cái quang trọng nhất , vẩn là tinh thần bà ấy tự cảm thấy bà khó chịu như vậy ,vẩn có một người chịu ngồi chỉ dẫn bà những chuyện có ích cho sức khỏe riêng  bà sau một ngày  làm việc nhà hàng cực nhọc  , còn nghe luôn bà cằn nhằn nhiều chuyện trên trời dưới đất đâu đâu những người mình chưa bao giờ biết mặt đang ở  xa xôi .............những chuyện của thiên hạ ,vô bổ vô ích mình nghe qua rồi hay quên liền sau đó không nhớ gì hết , mục đích của mình là chỉ cần làm được  1 chuyện tốt cho  người đả chiếu cố nhà hàng mình nhiều năm qua , có thể làm  được ngủ ngon sau nầy không cần xài thuốc ngủ hàng đêm ,sức khỏe tốt hơn hiện tại ,thì củng là  lúc tự mình cảm thấy   vui  mừng khi biết được  đả không uổn phí  thời gian 15  tháng  trường  thức  đêm  theo  học với một  tinh thần  thật khổ sở ,quyết tâm ,  đả nghiềm ngẫm mỏi vị trí  nguyệt đạo với chính bản thân mình ,từ rất bở ngỡ lúc ban đầu cho đến thuộc lòng như bây giờ , còn được chồng mang thân thể ra cho mình làm mẩu nhiều ngày nhiều tháng để thực tập , cuối tháng sáu năm nay ,mình đả bắt đầu ứng dụng môn học vào người ngoài xả hội như câu ngạn ngữ trong sách đả dạy , Học Duy Chí Dũng , làm một người luôn luôn  có lợí ích cho xả hội ,thì sinh mạng dù ngắn hay là dài ,vẩn  là đả tạo được  niềm tự hào cho tổ tiên và dân tộc  .

Dienstag, 28. Juni 2011

26-6 Đom Đóm Sau Cơn Mưa ,Huyền Thoại tháng sáu ....

    

   

 Đêm nay thật là một đêm đáng nhớ về cảnh lạ thiên nhiên   trong cuộc đời , trong lúc cùng  chồng đi dạo một vòng trên con đường lên đồi núi trước  nhà vào lúc hơn 22 giờ đêm , lên đến đỉnh cao nhất của đồi ,nhìn quanh dưới mé chân mình và lưng đồi ,phát hiện một cảnh lạ của hàng ngàn hàng vạn con đóm đóm bay xan  xát trên mặt cỏ ,chảy  dài trên con đường mòn đi lên đỉnh  ,phát ra những tia sáng lấp lánh như ánh đèn con con trong rừng thưa ,nhìn như là   một mảnh vải màu xanh xám có khâu   hàng ngàn chiếc nút hay hạt trai  lấp lánh màu phản chiếu ,trời vẩn còn sót lại ánh sáng của  hoàng hôn , nhưng đóm đóm đả  tỏa ra những ánh sáng như ngọn lửa nhỏ trong đêm  sắp tối ,thật là một cảnh đẹp và huyền ảo  như  trong  cảnh  thần  thoại   ,và  hai  vợ  chồng  đang  đứng  im lặng để chứng kiến chuyện hy hữu hiện  thật trước mặt nầy  , thỉnh thoản ở vườn nho nhà mình ,những buổi tối mùa hè vẩn hay bắp gặp vài con bay xum quanh các cây thông kiển ,  nhưng nhiều đến hàng ngàn vạn con như tối đêm bay đầy đặc đến hơn cả  cây số đường đi  lại là lần đầu tiên trong đời  được nhìn thấy , mình và chồng đả thưởng thức  một cách say mê trong  im lặng   ,hình ảnh nầy có lẻ chỉ xuất hiện  một lần trong đời người , chắc là mưa kéo dài hơn một tuần ,hôm nay vừa mới tạnh và có ánh nắng lại ,nên mới có hiện tượng kỳ lạ nầy xuất hiện ,và những người chịu khó đi tản bộ buổi tối  như  vợ chồng mình đả có được diễm phúc  chứng kiến  một kỳ cảnh về đêm của thế giới đom đóm .
 
Không biết đóm đóm người ta tượng chưng cho ý nghỉa gì trong  nhân gian ,hay chỉ là nhửng con đóm đóm nhìn cho đẹp mắt vào  đêm thôi ,nhưng thật sự ai nhìn thấy đóm đóm đang bay trong đêm điều có một cảm giác vui mừng lạ thường ,năm ngoái  mùa hè ,vào một ngày cuối tuần  đội túc cầu Đức đá chung kết ,những người cùng ở chung trại  tỵ nạn 31 năm trước ,tụ  hợp lại ngồi ngoài sân vườn nho nhà hàng vừa nướng thịt ăn mừng kết thúc một buổi hợp mặt 30 năm đượctổ chức  tốt đẹp ,vừa côi trận  đấu túc cầu thế giới trên màng hình TV , được chồng đặc trên một chiếc bàn kê trên cao cạnh góc vườn bier , bất chợt bạn Ngọt la lớn lên  "đóm đóm ,đom đóm , trời ,từ hồi qua Đức đến giờ 30 năm mới thấy lại được con đom đóm "  cả một bàn dài hơn hai mươi người ai  ai cặp mắt  củng  nhìn theo hai con đom đóm đang bay trong vườn quanh những  cây thông kiển  , xầm xì tiếc nuối ở thành phố nên đến giờ mới có dịp thấy lại cảnh đom đóm bay trong đêm ,  lúc đó mình còn tự khoái trí mà khoe với họ   ,nhà mình  năm nào mùa hè củng có đóm đóm đến thăm  ,ai muốn  thấy đom đóm thì cứ vào mùa hè lên đây ngồi ngoài vườn nho chờ dến tối trời sẻ thấy cho đả , không ngờ đêm qua lại tự mình có thể chứng kiến một cảnh đom đóm bay đầy  cả khu rừng thưa gần nhà ,thật là một chuyện vui mừng và huyền thoại đưưc nhớ mải trong tâm trí ,cho  Mùa Phật Ngọc vừa đến viếng thăm rừng nui nầy năm 2011.
 
Mình từng viết qua một bài tản văn bằng chữ hoa ,tựa  là "Hạnh Phúc bây giờ Là Gì  " lúc gần đây , và tự giải cho mình rằng Hạnh Phúc là khi  bên cạnh có một người luôn luôn im lặng và chia sẻ mỏi sự việc trong cuộc sống , cùng ngồi chung chia sẻ một món ăn ngon ,không có sự đồi hỏi riêng biệt nhưng vẩn luôn cảm nhận được  những sự cống hiến thầm lặng . Có lẻ hôm nay phải viết thêm vào cảm  xúc  cảnh tượng Hạnh Phúc ,là những cảm xúc vô lường ,khi được chim bái tượng Phật Ngọc đả thật sự đến đây ngồi tọa trên đỉnh  núi ,cười an bình với thế nhân đang  trôi  nổi  trên  giòng  đời  ,Hạnh  Phúc  củng  là  đả  có  được  những  khoản  khắc  im  lặng  trong đêm tối ,nhìn cảnh tượng hàng ngàn hàng vạn  con đom đóm , tỏa ánh  lửa nhỏ vui mừng  bay  quanh quẩn gần mặt đất trong rừng thưa   ,mừng  cơn  mưa  dài  vừa được qua đi . Chỉ có một chút xíu ánh sáng  lân tinh vô tư bay nhẩy  ,đả đủ làm cho  người ta vui lên tự đáy lòng , trời ban cho chúng sinh cả một sinh mạng hàng mấy mươi năm dài , mỏi ngày có ánh sáng đến hơn 14 tiếng đồng hồ ,thậm chí mùa hè ánh sáng còn khéo dài đến 19 tiếng ,  thời gian là cả một ân huệ cho những con người được mai mắn sinh sống  trong một thế giới văn minh , giàu có ,tự do , mình  tự hỏi sao lại có những thứ  người đả hưởng được sự ân huệ của trời cho như trên ,  lại luôn luôn cố tình  đi làm những chuyện xấu xa ,thất đức , gian trá và độc ác ,phải chăng nhân tính của  họ còn tệ hơn cả loài côn trùng sống bám theo mặt đất ? ,vậy thì nhửng cái họ viết ra ,làm thơ ,kể lể có đáng được côi như  là lời nói của một con người hay không ? sao củng có người để một trang website đường đường là nơi cho công chúng  nhìn vào ,chia sẻ ,lại để kẻ lợi dụng  có thể đăng đủ thứ trò  hề của nhân sinh lên lên xuống xuống hàng ngày như là một niềm vui cuộc đời .Tự hỏi rồi thì củng tự trả lời cho mình  rằng ,thế giới muôn màu muôn sắc  ,Chấp  nhận  sự  không  bình  thường  và không hoàn mỹ trong  cuộc  sống để sống  , thì củng  là  lúc  mình  đả  mở   thêm  được  một  con  mắt  thứ  ba  để  nhìn  thấu  cách  sử  sự  trong  cuộc  sống  không  hòan  mỹ  không  bình  thường  nầy  một cách tỉnh lặng . 
 
Tội cho những ai ,muốn vớt  trăng trong nước ,muốn biến mộng thành thật ,xuốt một đời đi ngược giòng sông .
 
 
君不见黄河之水天上来,奔流到海不复回。
  君不见高堂明镜悲白发,朝如青丝暮成雪。
 
 
 

Montag, 13. Juni 2011

13-6-2011 Huyền Thoại tháng 6



Phật  Đả Đến  Rừng  Xâu
 
Tối đêm qua  đóng cửa nhà hàng sớm củng như đêm thứ bảy ,để lên đỉnh núi siedel brunn chiêm bái và tiễn biệt Phật ngọc đêm cuối cùng trên rừng núi hoang du  mình đang sinh sống  ,kết thúc hành trình trạm đầu tiên Phật đến xứ Âu Châu  cho con dân nước  Đức nơi nầy chiêm bái .
 
Nơi dừng chân đầu tiên của Phật Ngọc tại Âu Châu thật đặc biệt ,là ở trên đỉnh núi khu rừng già (ODW ) mình đang sinh sống gần 19 năm nay ,Phật đựợc tọa đặc trên một khu đồi yên tịnh  lộ thiên cạnh một tu diện lớn ,củng là viện điều dưỡng của người Đức , ngồi tọa trên đỉnh đồi Phật Ngọc nhìn an lạc và từ bi tỏa sáng cả một khu rừng ODW dáng và tối , Chiêm bái Phật Ngọc được ba buổi ,rất muốn viết một bài Nhật Ký biết ơn Phật đả  về đến khu rừng già hoang vắng nầy khai quang một tuần lể  , mang hàng ngàn hàng ngàn người đồng hương từ khắp nơi ở nước Đức và ở các nước lân cận  , chạy xe xuyên rừng băng núi để vào đến tận nơi hẻo lánh hoang vắng nầy chiếm bái tượng Phật Ngọc ngồi lộ ngoài thiên , trong lòng mình mải đến bây giờ vẩn luôn bồi hồi xúc động , những cảm giác ,huyền diệu và linh ứng của Phật mang đến vẩn còn  đang cảm kích và cảm súc rất  nhiều  đến  giờ  vẩn  chưa  nguôi , rất nhiều điều khó giải thích  ,cho người ta giác ngộ  được  trên  đời  nầy  thật  sự  mọi  sinh  linh  như  đang  đi  trên  con  đường  xấp  xếp  của  tạo hóa , đấng thiên liên , chưa  biết làm sao để tỉnh lặng lại được khi tâm trạng còn nhiều cảm  xúc ,chỉ biết rằng Phật Ngọc thật linh , thật sự từ bi và đả tỏa cả ánh sáng của Phật đến cho  nhà mình ,khi ngày đầu tiên là hôm thứ ba 7-6- trưa lên đến đỉnh núi để chiêm bái và lể Phật ,trời  vẩn đang u ám oi ức nóng nhưng không mưa ,sau khi cầu nguyện và đốt nhan chưa được nửa tiếng đồng hồ , có lẻ nhan vẩn còn đang cháy ,thì trời trở nên sáng và nắng một cách sáng lạ thường  ,khiến người ta có một cảm giác như lời nguyện ước được Phật Ngọc nghe và thấu hiểu ,được chồng đặc máy  chụp cho hai mẹ con một bức hình trước tượng Phật Ngọc làm kỷ niệm, sau khi về nhà để vào may PC côi lại ,ánh sáng khác thường  sáng hơn ánh nắng mùa hè đó đả theo in vào bức hình chồng đả chụp cho mình và con gái nhỏ ,thật khó mà tưởng tượng được ngày đầu tiên lể Phật ở nơi gần nhà mình ở ,lại có sự kiện nầy xảy ra , khi cuộc  đời mình chưa bao giờ biết đọc một câu kinh Phật ,chưa biết luật lệ làm Phật tử là gì .
 
  Đến đây sinh sống lúc thật trẻ tuổi ,lại ở trong một nhà tu của Thiên Chúa giáo giao lại cho chính quyền làm trại tỵ nạn , phòng óc đâu đâu củng thấy hình thánh Giá ,  năm đầu tiên mới định cư ở tây Đức (1980 ) mỏi khi đau khổ vì nhớ nhà ,nhớ cha mẹ ,cuộc sống thật vất vả về tinh thần ,mình thường quỳ dưới cây Thánh Giá trong phòng trại tỵ nạn mà cầu Nguyện ,xin Chúa ban cho mình là người ngoại đạo được  ngủ thật ngon giấc mổi  đêm ,để mỏi sáng mai có đủ sức khỏe và nghị lực ,  chống trội vất vả với thời tiết băng giá nới xứ lạ ,tuyết phủ đầy khắp nơi , vẩn phải  trang bị đủ quần áo ấm và túi sách để ra sân ga đi xe lửa đến trường ở  Frankfurt ,vào học thứ ngôn ngữ chưa bao giờ được biết mặt qua lúc còn nhỏ ở quê nhà . Nhờ cầu nguyện với Chúa , nên mình đả được ngủ ngon hằng đêm ,luôn tin có Chúa che chở  , giúp mình khắc phục được mọi vất vả để vượt qua được suộc sống nhiêu gian nan ,trắc trở lúc ban đầu  .gần hai mươi năm nay   ,mình củng thỉnh thoản đi thăm Chùa ở Hanover , các chùa ở VN ,nhưng luôn bâng khuân với các Chùa , từ nhỏ bị ba mình cấm nghiêm ngặt không được tự do  vào chùa , nói là  chùa thời đó chứa đầy  thanh niên chốn quân dịch . vào đó sẻ mang họa .nên mỏi khi đi chùa tâm trạng mình  như đang làm một điều gì nghịch ý với người cha đả mất . trong lòng hay có cảm giác  bất ổn .
 
Huyền Thoại nào có thể giải thích cho mình biết ,Phật Ngọc ngồi lộ thiên ở rừng núi ODW hoang vắng nầy  một tuần nay chỉ là một dịp tình cờ hay trùng hợp ,mình đả tin đây là một huyền  diệu xấp xếp của Phật và Thánh  ,khiến cho ai còn nghi ngờ hãy  sáng mắt ra để tin rằng trên đời nầy dù sống ở thành phố lớn hay rừng núi hoang du ,Phật đích thực điều hiện diện được  ở khắp mọi nơi . không phải chỉ là bằng lời thiên ,mà còn có  được hình thức và hiện thực trong cuộc sống  ;  như tình trạng một tuần nay Phật Ngọc đả hiện diện trên đỉnh núi Siedel brunn nầy .( Củng thật huyền diệu như chuyện  huyền thoại của nhân giang đang có trong hiện thật ,một rừng núi hoang vắng của miền cao nguyên trung phần  nầy ,lại có thể tu tập được hàng ngàn ngàn người đồng hương hiện diện  cả tuần nay , Chiêm bái lể  Phật  ngồi trên đỉnh đồi chỉ cách trại tỵ nạn của mình  31 năm trước 1 cây số xa )
 
Đêm qua ngồi trên đỉnh núi tiễn biệt Phật Ngọc ,thầm cầu xin cho thế gian nầy mọi sự xấu xa hãy tan biến như mây khói ,mọi điều tốt đẹp hãy sinh tồn mải cho mọi  kiếp con người , cầu cho thế nhân bớt nhiều đau khổ  ,  cho sức khỏe mọi người thân quen điều được tốt đẹp ,bình an , và thế gian nầy có thêm thật nhiều người tin vào Phật Pháp Vô Biên ,tránh làm nhiều chuyện xấu xa tổn thương tinh thần hay sinh mạng đến những người khác cùng đang sống kiếp   tha hương ở xứ người .

Samstag, 11. Juni 2011

3-6-2011 什么是幸福

denmotluc

什么是幸福,静静的有一个人陪伴就是幸福。人生美好的事情往往只是一个瞬间,可惜懂得珍惜的人很少。在幸福梦幻被打破的时候,于是,你也许就明白了一句真理:这个世界并没有变,惟一变的是我们自己。

    幸福是写在脸上的,是发自内心的。如果心中无爱,再豪华的家也会变成荒芜的沙漠,彼此的存在,更没有什么价值与意义可言!茫茫人海,亿万人群中,找到一个自己心仪,而又彼此真爱的人,不易!也很少有这样的幸运儿。
 
滚滚红尘,芸芸众生,两颗心互动、磨合,最初的心有灵犀,到最终的浑然一体,原来感动和依赖,早已在同甘共苦 , 相依为命的岁月里悄悄成长为爱情, 再转换成现面对面, 现实生活中的知心朋友 , 是需要很长很长时间的心碎,需要有一种放弃的勇气, 能够坚强、勇敢的去面对。
 
跌倒后,能勇敢的站起来面对现实, 找到生命的支点,向往着阳光的温度,以最温暖的方式贴近生活,不去想前路漫漫,想望与到达是不是能够成为正比,坚定信念,满怀向往,一路向阳,让世界自己微笑着走来,把一片晴朗的天空装点,让无色的生命也因此得以变得绚丽多彩。
 
相识是缘,相知是份,缘分的天空下,我们共同经历过很多刻骨铭心的幸福,真正的幸福不是最后的拥有,而是彼此的珍惜曾经的往事, 一直深深的刻在我的脑海中,那美丽的回忆会伴随自己直到永远。

曾经的挚爱已经不在,无论是什么发生了改变,那时的彼此都是幸福快乐的。

时光的流逝,可以使人淡忘很多往事,但彼此间的经历,却永远都不会磨灭。

既然不能够淡忘 ,就让那份情感留在心田,留在回忆中。让曾经的温存,继续温暖着那颗不再火热的心。
 
感谢曾经深爱过的人,无论伤楚有多深,都很谢,毕竟曾经深深的爱过,曾经开心幸福的一起走过。虽然结局心很难过,但过程还是很难忘。谢谢你,给了我那么多美丽的回忆;谢谢你带给我的那些快乐;虽然我们现在只可能是知心的朋友,不过我还是会一如既往的支持你。
 
 
人最悲哀的,并不是昨天失去得太多,而是沉浸于昨天的悲哀之中;

人最愚蠢的,并不是没有发现眼前的陷阱,也不是第二次又掉了进去,而是不能自拔;

人最寂寞的,并不是想等的人还没有来,而是这个人始终没有在意过这份感情。

人生最遗憾的,莫过于,轻易地放弃了不该放弃的,固执地,坚持了不该坚持的……
对于我的感情,我不想欠任何东西,今年把不属于自己的感情全还给了你,除了这点,我和你已找到学会用理解的,欣赏的眼光去看对方.
 
这世上最累的事情,莫过于眼睁睁看着自己的心碎了,还得自己动手把它粘起来。 我不是你的一半,你也不是我的一半,我们只是人生路上的同行者,谈笑风生地走过时而平坦,时而坎坷的人生之路,登上风光秀美的人生之巅,共同创造美好而有意义的生活。
 
 ***幸福其实很简单,就是陪生活中的知心朋友一起慢慢变老,就是把“老婆”叫成“老太婆”的风雨历程。等到老得再也走不动的时候,可以在一起回忆起在岁月长河中的欢笑和泪水。因为有了这些共同的记忆,人们不再孤寂。在未知的岁月里,无论风吹雨打,也手牵手一起走过。两颗相珍相惜的心,在生活的洗刷中慢慢变老。
 
denmotluc
 

Mittwoch, 1. Juni 2011

LanHoaThao: 10-10-2010 心情的故事

LanHoaThao: 10-10-2010 心情的故事:

《寄揚州韓綽判官》——杜牧


点点滴滴总上心头,
  伴随着每一个如风般的日子远去,
  花开花谢 , 日出日落 ,
  行走的脚步,
  总在不觉间牵绊着匆匆的行程,
  飘然的思绪,
  只有心情倾泻了串串珠光。
  风起时看落叶雨过后看彩虹
  笑看红尘风云淡看世间百态
  苦也成字 ;乐也成字; 爱也成字;愁也成字,
  我把所有的心情故事, 串成诗行 .
  
  稍纵即逝的是曾经的感动,
  悠然划过的是真挚的情怀
  韵味悠长是温馨的感知,
  如果一路风尘是你的步履,
  那么一生平安是我的祝福,
  漫漫人生路多少甘与苦
  今生与你相知相契,此生足矣.

   
生命中只要有一瞬间的美丽就足够了,  
那里有我飘落的痕迹,
生命的精彩在这一瞬即为永恒 .
 
****** 终究要亲自受伤,才会学着聪明, 眼泪的存在是为了证明悲伤不是一场幻觉 ,曾经爱过你的人,前世一定和你有缘,不要语言虐待。如果他今生真的负你了,那是因为你前生负了他,红尘轮回,无需计较  .******

《赤壁》——杜牧