Dienstag, 19. August 2014

18-8-2014 Vài Triết Lý Của Người Trung Hoa








         Người Trung Hoa hay có nhng ý tưởng đc đáo và sâu sc v phương châm sng. Nhng triết gia thi xưa như Khng - Mnh thì đã đành, mà người đi sau cũng vn có.

        Chẳng hạn, Lương Khải Siêu (1873-1929), đã có một lời khuyên rất uyên bác cho mọi người, đại ý: “Mỗi ngày phải để ra tí khoảnh khắc đứng ngoài cuộc đời, nhìn lại cuộc đời. Sau mỗi tháng, mỗi năm, đều phải dành thời gian thích đáng để làm việc đó. Người tầm thường thì luôn bị cuộc đời cuốn đi, không thể dừng lại được. Kẻ sĩ thường hay xa rời cuộc sống của nhân quần, không hòa nhập đời thường. Duy chỉ có những người rất có văn hóa mới vừa luôn luôn hòa nhập với đời thường, vừa có thể tách ra khỏi cuộc sống thường nhật vào bất cứ lúc nào để nhìn lại chính mình, nhìn lại cuộc đời: điều ấy nói thì dễ, chứ làm thì khó lắm thay !”.

                             
 
       Thi thoảng phải đứng ra ngoài cuộc đời để nhìn lại chính mình, để sửa mình, để sống có ích cho đồng loại. Tư tưởng ấy thật thanh cao. Nhưng cũng vì nó quá thanh cao nên chưa hẳn đã thích hợp với cuộc sống đa dạng và sôi động, đồng thời cũng xô bồ và thực dụng hơn của thời đại ngày nay.
        Ý tưởng của người Trung Hoa thời nay về phương châm sống vẫn sâu sắc như xưa, nhưng xem ra có vẻ thiết thực hơn nhiều. Phương châm ấy được diễn đạt một cách rất “Trung Hoa hiện đại” như sau:
        Một “trung tâm”: lấy sức khỏe làm trung tâm. Hai “một chút”: thoải mái một chút, hồ đồ một chút. Ba “quên”: quên tuổi tác; quên bệnh tật; quên hận thù. Bốn “có”: có nhà ở; có bạn đời; có bạn tri âm; có sổ tiết kiệm. Năm “phải”: phải vận động; phải hòa nhã, lịch sự; phải biết cười; phải biết kể chuyện; phải tự coi mình là người bình thường”. 

     
 
        Điều “một trung tâm” là cực kỳ quan trọng. Thường thì mãi đến lúc già yếu hoặc lúc ốm đau ta mới thấy sức khỏe là qúy giá; khi ngoài kia là trời xanh lồng lộng và nắng gió lung linh mà ta ngồi đây bất lực, mới thấy hối tiếc một thời phung phí sức lực một cách liều lĩnh và dại dột. Rất may là chất lượng cuộc sống ngày một tốt hơn, y học ngày càng hiện đại hơn nên tuổi thọ của con người ngày càng cao hơn nữa. Sắp đến rồi, ngày mà “Sáu mươi tuổi chưa phải là già, bảy mươi tuổi vẫn còn là trung niên !”. Hạnh phúc thay là có một tâm hồn lành mạnh trong một cơ thể cường tráng. Xin hãy nhớ ở bất cứ lứa tuổi nào cũng phải “lấy sức khỏe làm trung tâm”. 
 
      Điều “hai một chút” thật là chí lý. Đừng đạo mạo qúa, hãy sống hồn nhiên như mình vốn có. “Thoải mái một chút” (Một chút thôi nhé!) là hợp với tự nhiên bởi cuộc sống không thể lúc nào cũng căng như một dây đàn đúng giọng được. Cũng đừng qúa tự dày vò mỗi khi lầm lỡ. Ai mà chẳng có lúc sai lầm, có sai thì hãy tự nhủ “hồ đồ một chút” chưa sao ! Cũng lại chỉ một chút thôi nhé, luôn luôn hồ đồ thì còn nói làm gì, hồ đồ nghiêm trọng thì phải trả giá đắt, đôi khi hối không kịp. 

 
         Điều “ba quên” là để cho lòng mình thanh thản. Lỡ đã già rồi (và đã được sống nhiều), lỡ mang bệnh tật rồi (nhiều khi vì những lẽ rất cao cả, nhưng cũng có khi vì sự tầm phào) thì hãy quên đi, “quên tuổi tác” và “quên bệnh tật”; hãy vui sống mỗi ngày bằng những công việc thường nhật có ích cho mình, cho những người thân yêu và cho đời… Cuộc đời riêng của mỗi người chỉ có thể thật thanh thản khi biết “quên hận thù”; “quên hận thù” là điều rất khó, nhưng cũng sẽ dễ dàng hơn khi thực lòng mong muốn có sự thanh thản của tâm hồn. 





        Điều “bốn có” rất đời thường, dung dị và thiết thực. “Có nhà cửa” và “ có bạn đời” tức là có một gia đình yên ấm. Dù cho thế giới văn minh này có biến đổi thế nào thì gia đình vẫn là tế bào bền vững của xã hội, vẫn là nơi trú ẩn cuối cùng đáng tin cậy cho những tâm hồn cô đơn đang bị tai họa phủ phàng rượt đuổi. không buồn gì bằng nổi buồn không có “bạn tri âm”, như “rượu ngon không có bạn hiền”. Sống trên đời ai cũng ít nhiều có bạn, nhưng bạn tri âm đồng cảm chia ngọt sẽ bùi với mình thì không phải người nào cũng có. Thiếu bạn tri âm, cuộc đời sẽ thiếu đi một mảng lớn. Cuối cùng, nhưng không kém phần quan trọng, là phải có của ăn của để ở chừng mực thích hợp, tức là phải có “sổ tiết kiệm”, phải dành dụm, phòng khi lỡ vận, phải lo xa một chút… 



  
       Điều “năm phải” khuyên chúng ta thực hiện một phong cách sống lành mạnh và văn hóa. Trước hết, “phải vận động” (chân tay) vừa phải và bền bỉ. Khó nhất là duy trì được nết tập thể dục thường xuyên; tập kiểu gì cũng được, ít nhiều tùy theo sức, miễn là tập được đều đặn hàng ngày. Đó là cách tốt nhất để giữ cho thân thể được khỏe mạnh và tinh thần thoải mái. Còn thể thao thì tùy sở thích và tùy hoàn cảnh chứ không phải là nhất thiết. Thứ hai là phải “hòa nhã, lịch sự”. Đó là phong cách không thể thiếu được cho mỗi người cho dù ở cương vị nào và hoạt động trong lĩnh vực nào. Nét văn hoá ấy là của chung nhân loại, dân tộc nào cũng có bất kể ở trình độ văn minh nào. Người có văn hóa không hẳn là người có học thức cao. Thứ ba là “phải biết cười”. Biết cười có duyên không dễ. Không phải ai cũng ưa hài hước, và tính hài hước không phải có sẵn trong nhiều người. Những người dễ cười, cũng như là dễ khóc, thường là tốt bụng, những người có tính hài hước thường giàu lòng vị tha. Những người không ưa hài hước có lẽ không phải là những người có văn hóa cao. Hơn nữa, bạn có biết không, mỗi lần cười thì có tới mấy chục cơ trên mặt cùng hoạt động và làm ta sống thêm được ít phút. Vậy thì càng cần “phải biết cười”. Thứ tư là “phải biết kể chuyện”, tức là phải biết kể lại những điều mình biết một cách khúc chiết rõ ràng, biết diễn đạt ý mình một cách sáng sủa, nói rộng ra là phải biết cách giao lưu tư tưởng. Người biết kể chuyện luôn luôn đồng thời cũng là người biết lắng nghe, bởi có chịu khó lắng nghe mới có cái để mà kể lại và mới biết kể như thế nào cho thích hợp đối với người nghe mình. Sau hết và cũng là trước hết là “phải tự coi mình là người bình thường”. Người ở cương vị càng cao mà biết tự coi mình là người bình thường thì càng được kính trọng. Đối với một số người điều ấy không phải dễ dàng, bởi vì ngay một anh binh nhì cũng vẫn có thể ngạo mạn khinh người, coi mình là nhất thiên hạ, y hệt một tướng lĩnh lừng danh ưa phỉnh nịnh. Chúng ta vẫn thường nghe nói: “Cái khó nhất là biết dừng ở chỗ nào” và “cái cần biết trước hết là biết mình”. Người tự coi mình là người bình thường sẽ dễ “biết mình” và cũng dễ “biết dừng”. 

 
        Tôi hy vọng là đã hiểu và diễn đạt đúng được phần nào những ý tưởng sâu sắc và độc đáo của người Trung Hoa xưa cũng như nay về phương châm sống. Xin chia sẽ cùng bạn đọc nhân dịp cuối năm cũ nhìn lại mình, để đầu năm mới thêm chút thoải mái. “Cuộc đời vẫn đẹp sao”........

Posted by anh minhmap  Sưu tầm .


Dienstag, 12. August 2014

12-8-2014 Tháng Nghỉ Linh Tinh







            Mùa hè năm nay đặc biệt nóng ,  nắng tháng 7 làm cỏ dại  cháy vàng , những trận mưa rào mưa đá kèm theo sấm  sét hàng đêm  vẩn không  làm  mát  được không khí ban ngày , miền trung nước Đức đang chịu  cơn gió nóng thổi từ phía nam  Phi Châu lên ,  người lớn tuổi không bận việc làm ,tạm sống  lặng lẻ trong  nhà   , qua lại ở  vườn cây có bóng mát ,  tháng 7 dương lịch  qua đi , bắt đầu  đến  tháng 7 âm lịch thời hạn 1 tháng mở cửa    quỷ môn quan cho cô  hồn dả quỷ được đi chu du khắp dương trần , sẻ  có nhiều việc kỳ quái xảy ra ,kèm theo những buổi lể Phật    mùa Vu Lan báo hiếu  , mùa mưa ngâu , mùa lể tình nhân của  những cặp nhân tình đến  muộn ,không  đúng đạo nhân  sinh   , Tháng 7 âm lịch ,giữa ban ngày có những trận mưa đến rất mau rất lớn ,mưa xối xả  như thác đổ ,  mình láy xe không dám chạy nhanh dù hai cây gạt nước không ngừng gạt  ,   vẩn nhìn không thấy rỏ mặt đường ,vừa chạy qua khỏi  một thị trấn khác cách nhau chỉ 5 cây số , như đả vào một hoàn cảnh khác ,  trời tạnh gió yên , mặt đất khô ráo như chưa hề có trận mưa qua ,  những buổi mưa đêm sấm xét  nhiều  , từ  trong cửa sổ nhìn ra ngoài ánh  đèn đường  khi xét đánh ,cảnh vật dưới núi như trong phim kinh dị , những tia sáng đến trong im lặng làm cả vùng núi sáng rực lên ,chỉ một chốc lát ,tiếng sấm xét vang lên kéo  dài  theo nhiều tiếng từ các thung lũng núi vọng lại , như thiên nhiên đang nổi giận , đang cảnh báo thế nhân , như có tiếng ma quỷ đang hùa theo gió  gào thét , xúi khiến thúc dục  cho nhân loại  tự  phá  hoại cuộc sống thanh bình  đả quá lâu .
        Nhiều đêm  tựa cửa nhìn  mưa  đêm   , nghỉ ngợi quanh quản những  chuyện   xảy ra trong  nửa năm Giáp Ngọ vừa qua với xum quanh  người thân ,   hay  thời sự thế giới  căng thẳng , thật sự nhiều việc ngoài tầm  thông xuốt và hiểu biết , Các nguyên thủ quốc gia không khéo xữ sự có thể cùng nhau bị kéo vào vòng để  thế chiến thứ ba có cớ  bùng nổ , cổ thư củng viết ,  thiên hạ hợp lâu sẻ phân ,  bình yên lâu củng sinh ra  loạn , có loạn mới có chiến tranh ,  có chiến tranh mới có dịp tiêu thụ và thử nghiệm được các vũ khí tối tân của các cường quốc chế tạo , năm nay là kỷ niệm 100 năm thế chiến thứ  nhất  ,60 năm chiến  tranh Giáp Ngọ giữa Trung Nhật ,  thế sự còn luôn như bàn  cờ hồi hợp từng bước  tiến ,    thời đại điện tử  máy bay  không  cần người láy ,  ai đánh cờ ai  con cờ bị chơi , chưa đến  màng cuối  người phàm như mình không sao hiểu biết hết được . Củng không dám sinh lòng hiếu kỳ , lấy chuyện thời sự thế giới ra xem bối quẻ ,  giải bằng  toán cộng 384 của   Gia Các tiên sinh để biết trước mả đáp số   , như mỏi khi có chuyện thắc mắc trong nhà , xin ý kiến giùm  cho bản thân người quen ,  thường tự kính cẩn mang  chỉ số chữ ra đặc quẻ xem giải đáp ,  thật sợ có ông  nào góc Việt ở Mỹ thuộc lòng phân tích rành mạch sấm Trạng Trình ,  biết côi và tính 384 quẻ của bản  cổ thư từ Không Minh lưu lại cho hậu thế ,  đả  tự đặc để  mình  là nhà tiên tri thời đại ,  quốc sư  của ai  ai  ,  mang  thiên cơ ra nói tùm lum như một việc đánh bóng giá trị bản thân , củng không biết  có bao nhiêu người tin có bao nhiều người cười ,  lời  tiên tri có  đúng  hay sai là một việc  , chỉ biết nếu là Thiên Cơ thì bất khả lộ , nếu  là huyền cơ thì vận chuyển thay đổi từ hồi theo nhân và quả của từng người vừa gieo ,   những ông tiên tri có nói sai hay trúng  , thường có cùng một hậu vận đều giống nhau ,rất đáng buồn . Dù có khi đả thật sự giúp được nhiều người thoát nạn , giúp được người đặt  được nhiều thành quả thuận lợi  trên vận hành nhân sinh .

        Mình chỉ biết mỏi buổi sáng cầu nguyện ,thành tâm cầu xin các Thánh Linh ,  các  bàn thờ trên nhà , dưới lầu ,  xin cho những người khốn khổ ,bệnh tật sống trên đời nầy ai ai củng được ấm no , hạnh phúc , cầu cho người thân ai ai củng được khỏe mạnh , bình yên  ,   nhân ly nạn , nạn ly thân , nhất nhất tai ươn quá vi trần . Cầu nguyện mỏi buổi sáng  đả trở thành một phần quang trọng  trong cuộc sống tinh thần từ ngày xa cha mẹ  là  mái   ấm tình thân ,  bước  chân giang hồ  theo cuộc sống thăng trầm trên xứ  người ,  cầu nguyện củng là một công phu mỏi ngày tự khiến cho tâm được hướng thiện , sáng sủa , sống  có  niềm tin vớiđất  trời và bản thân .
                                             *********************************
           Đầu năm Giáp Ngọ ,em dâu út ở Đan Mạch củng  tuổi Ngọ ,  bàn tay bị biến chứng ,  cầm vật nặng không nổi , đến  đôi đủa đang  cầm gắp đồ ăn củng bị rơi , rung  tay  ,vội  đi khám bác sỉ chuyên khoa , khám ra mạch máu bàn tay bị dính lại , phải mổ lòng  bàn tay để tách hai mạch máu riêng ra ,  phẫu thuật song nghỉ việc ở nhà dưỡng thương đến 8 tuần không làm gì hết  , moị việc bếp núp ,lau chùi đều để cho em chồng Út đi làm về làm thay cho vợ . Nga lo lắng bảo năm Ngọ  nầy dử quá , gọi điện qua hỏi mỉnh phải làm sao ,  Mình trả lời chỉ biết ngoài cầu nguyện xin bình  an ra , không nên  làm  gì hết .      
  Giữa năm tháng 7 dương lịch ,nhằm tháng 6 ta , được tin Dung cùng tuổi Ngọ , đả thôi việc làm ở hãng Mỹ ,  mướn thợ nấu bếp mở lại nhà hàng củ đả đóng cửa  hơn 8 tháng trước vì hành động mẩu thuẫn  , độc ác của người  chồng củ đả ly vị 8 năm , bây giờ Dung  tự làm chủ đứng chịu xào mọi vấn đề thuế má , hành chính ,   nhận được  tin các  chị em dâu  củ người  người  vui buồn lẩn lộn , mình từng tính ra cho Dung biết , mạng số Dung không xấu , chỉ là bản tính đa cảm quá mù quán vì tình , hoàn cảnh gia biến của Dung không giống hoàn cảnh của  mình  , gia đình mình  chỉ bị phá dài  dài trên mạng ảo bằng thứ tư tưởng bản ngả vô nhân nghỉa  , trên thực tế từ vật chất đến người chưa có mẹ nào châm múc gì được trong đời thật ,  Dung đả theo dỗi tận mắt bắt quả tang chồng và cô bạn gái Hương  đang ân ái với nhau , chính tai Dung nghe chồng củ thú nhận không có gì say mê bằng chuyện ngoại tình  với cô bạn Hương , nên đứt lòng phải  ly vị , của cải mất mát ,nữ trang mất sạch trong  thời gian chồng ngoại tình  đến ly vị . nhưng sau khi ly vị Dung  vẩn còn yêu chồng củ ,nhiều lần  nổi ghen khi thấy chồng củ  viết tin nhắn cho bạn gái nhí , từ nhược điểm  nầy  nên  chồng củ  mới có  thế  thượng phong cầm cán dùi hết cả nhà Dung phải theo vào vực khổ , ngang nhiên  ôm tiền của hai người sau khi tái hợp mở lại nhà hàng lần thứ 2  đả  tậu được , đi về VN một mình tiêu xài cho tỏa mãn tính xấu riêng , trớ qua đây còn ngang tàn làm mưa làm gió , mắng  trên mắng dưới vợ con  ,nói nặng 2 bà mẹ vợ , đến phải đóng cửa   nhà hàng lần nửa , con chán  ghét không thèm nhìn cha . Bây giờ Dung đang từng bước  chứng minh lại  bản thân và bản lỉnh  người mẹ cho cuộc đời còn lại với người nhà và hai con về việc làm cực khổ cô đơn , nhưng mau chóng xoay ra tiền trong  xả hội nầy ,  đây là lần thứ ba Dung vấn thân vào nghề buôn bán nhà hàng , khai  trương lại trong năm tuổi của bản thân khiến mình vừa lo vừa phục ,  Dung tuy là người Hoa ,nhưng không học trường Hoa Kiều , chưa từng  học lịch sử TQ , củng không biết  nhiều về huyền cơ , tuy nhiên sinh ra là con cháu Hoàng Đế , ai trong máu củng có sẵn khái niệm " Phi Thương Bất Phú " lời nói trong  nhân giang , củng  mang trong người  dũng khí của các tiền nhân như  Lý Thế Dân , Hán Cao Tổ ,  dám chịu  cực và dám làm ,  dù sao củng cầu chúc cho Dung mọi sự việc đều  hạnh thông  . xuông xẻ . đừng đa cảm tự buột mình vào lòng lọng nửa , mọi lời nói bây giờ  chỉ là cầu nguyện ,cầu chúc cho con đường Dung đi  được vững tâm , sáng xuốt vững  dàng . 
          Thật ra ,Dung không phải người đàn bà duy nhất nhẩn nhục đón nhận  mọi sự tàn nhẩn  bạc tình bất nghỉa của chồng mà vẩn một mực  chịu đựng yêu thương  chung sống lại với chồng , chỉ nói nhửng người quen biết xum quanh thôi củng đầy số , lớn tuổi thì có mẹ chồng cả đời bị  ba chồng tính bay mướm háo của lạ làm khổ mấy chục năm , chịu cực khổ  sinh cho ba chồng 12 đứa con trai lẩn  gái ,  còn phải mang con rơi tình địch sinh  ở ngoài về nhà nuôi , nuôi không kỷ bị lạc đạn chết năm 1968 còn bị tình địch nguyền rủa lời độc ác  giáng xuống cho chính các con ruột  mẹ chồng . Đến mẹ ruột của Dung thời còn trẻ củng khổ vì chuyện trăng hoa của ba Dung đến khóc cạn  nước mắt , tuổi trung niên thì có mấy bà  làm vợ của các ông cựu KQVNCH cưới nhau trước khi bỏ nước ra nước ngoài , người  đáng thương , đáng quý và hiền thục tội nghiệp nhất phải luôn ám ảnh trong người mình  phải kể là chị Lan Phương ,vợ anh Cao Bá Tuấn ở Đan Mạch , mình không quen trực tiếp chị Phương ,nhân một dịp anh Đổ Minh Chánh ở Cali được hãng đặc phái qua Pháp công tác  mùa hè năm 2001 vào tháng 6 , lúc đi có mang theo vợ là chị Tâm cùng chuyến bay để thăm viếng Paris hai tuần đầu rồi vợ sẻ trở về Mỹ  , chị Tâm quen 1  bạn gái là vợ ông Tuấn Crazy củng ở Paris  , vợ chồng anh Chánh định qua nhà gia đình ông bà Crazy trú tạm hai tuần đầu trước khi anh Chánh làm việc với chi nhánh hãng ở miền nam Pháp  ,thình lình ông bà Crazy bán cái gia đình anh Chánh qua nhà anh Chí ở , nhờ vợ chồng anh Chí tiếp đãi giùm vì ông Tuấn Crazy bận không nghỉ  được để  ở nhà tiếp khách , ( nghe kể vợ chồng Crazy nầy  lúc qua Mỹ chơi thì được vợ chồng anh Chánh Địa tiếp  đón nồng hậu ,đưa đi đầu nầy đầu kia chơi, đến lượt ông bà Chánh qua Pháp ,ông crazy bảo  việc bận không tiếp đón ở nhà được nên giao  qua nhà anh Lê Minh Chí  , bây giờ thì ông bà Crazy củng không còn sống chung , mỏi người một đối tượng khác ) ,anh Chí quen thân với nhà mình từ 30 năm nay  nay, nên ở Pháp ít ngày ,có  ra Paris dạo chơi song  gọi điện qua Đức nói với chồng , ngỏ ý chở anh chị Chánh và vợ ông  crazy  là bà Phượng tháp tùng theo qua Đức nhà mình chơi  mấy hôm , ngoài ra còn có một gia đình KQ khác củng quen anh Chanh , cư ngựu ở Đan mạch  tên Cao Bá Tuấn thuộc khóa 73 ước muốn đến hợp mặt chung ở nhà mình để hội ngộ với anh chị Chánh ít hôm  ,  các bà vợ của họ củng từng quen biết nhau  , vợ chồng phấn khởi  tiếp đón  hai xe  chở người của 3 nước cả  đoàn 7 người không quen biết ngoài trừ anh Chí  đến hợp mặt ở vùng núi nầy , mấy ngày đầu thật vui vẻ , các ông các bà hợp nhau kể chuyện sáng đêm ,có lúc ngồi ké nghe  anh Chánh  vừa uốn soda Martin  cho đá cục vừa kể chuyện  Ý Lan đứng hát một bản nhạc mà tay súng  giỏi nhất bắn hoài củng bắn không trúng , mình thắc mắc hỏi tại sao vậy , bộ  vừa hát vừa làm xiết sao , cả đám cười ha hả , chờ lâu   anh Chánh mới nhí mắt lại giải thích con Ý Lan nó hát mà ẹo qua ẹo lại lả lướt liễn hồi , có trời bắn củng không trúng nói chi người bắn . những ngày đó mặc dù chuẩn bị mỏi vợ chồng có một phòng ngủ giườn đôi ngủ đêm  ,nhưng ba chị lớn tuổi là vợ anh Tuấn chị Lan Phương ,chị Tâm và bà Cryzy đêm nào củng ngủ chung 1 giườn giành cho vợ chồng  anh Tuấn , anh CB Tuấn phải nằm ngoài phòng khách ngủ chiếc Sofa dài , 3 bà kể chuyện củ rít năm xưa xuốt đêm ,chị Tâm có rủ mình phải vào ngủ chung để kể chuyện nhưng mình không muốn , nói tại  tính nết ngủ rộng xảy ty xảy chân quen rồi , 4 bà năm chung nghĩa là hai người chiếc nhau 1 chiếc giường lại kê chung giườn  cạnh khó ngủ lắm , mình củng đâu có chuyện củ gì ở VN với họ đâu mà kể , qua 3 ngày  sống chung vui vẻ , đến  trước 1 ngày chia tay vào  buổi cơm trưa , ngồi cả chục người vậy một chiếc bàn lớn ăn món tôm chấy đặc biệt của chồng làm , không biết ai nói gì làm bới lại chuyện năm củ , đột nhiên chị Lan Phương vợ anh Tuấn  khóc nức nở , kể lại chuyện anh Tuấn sau 1975 đổi tính cho mọi người nghe , tuy mai mắn không bị đi tù cải tạo như những ông KQ khác , nhưng anh  sinh tật ngoại tình với một cô sinh viên nào lúc xuống Sai Gòn tìm đường vượt biển , khi ấy chị  mới sinh đứa con trai đầu lòng ,  bặt tin chồng lâu quá rồi nghe người quen nhắn chị là ông Tuấn đang cập bồ vói người đàn bà khác ,đang ở nhờ nhà ông Vỏ Văn Tiến ( hiện củng ở Cali và có lần cùng với vợ và cô con  gái củng ghé qua Đức nhà mình chơi  ) , chị khóc hết nước mắt mà vẩn không giám cho cha mẹ ruột biết vì cái oan quá khứ cải cha cải mẹ để được lấy ông CBTuấn nầy làm chồng , bị  sức mẻ tình mẹ con một thời gian không ngắn . chị bồng con cực nhọc lặn lội  xuống Sài Gòn tìm chồng ,vào đến nhà anh Tiến thấy cảnh chồng và cô bồ  hai người thân mật ngồi sát bên nhau , trong lòng đắng đế tê dại , chỉ biết kêu trời và than quá mệt  , mẹ con vào buồn ngủ một giác dài , Hôm  sau anh Tiến  nói với chị L Phương là  " tui thiệt muốn lấy cây xúc rác xúc hai  người nầy đi khuất mắt " sau đó ông CB Tuấn còn dẫn cả bồ về nhà ở chung với vợ , chị Phương kể trong nấc nghẹn nước mắt ràn rụa , là mỏi buổi sáng trước khi bồng con ra chợ bán banh mì thịt , ở nhà phải làm sẵn hai khúc bánh mì nhét  đầy thịt ngon nhất để cho chồng và nhân tình ở nhà sau khi thức vậy ăn , rồi lam lủ bồng con ra chợ bán bánh mì thịt đến quá trưa mới về nhà , phải nhìn cảnh âu yếm bên nhau của họ ngày nầy qua ngày khác , tự hỏi không biết phải làm sao vì có nói ra người thân quen củng không ai thương cảm cho , vì đả cảnh cáo trước nhưng  chị đả nhất quyết đồi lấy ông chồng nầy vì quá yêu ,   hai bà chung chồng một thòi gian bà nhân tình nầy chắc củng phát hiện ở với một ông đàn ông không có tiền , bạc tình bạc  nghỉa vợ con, ăn ở nhờ của cải của người đàn bà bị mình phá hoại tổn thương bao nhiêu lâu không đạt được mục đích tiến triển nào hết , rồi buôn tay trả ông chồng bạc trắng về cho vợ con người ta , sau đó hai vợ chồng chị tìm được đường đi vượt biên,  nghe song mọi người ngồi quanh  bàn ăn  im thinh thích , chị Tâm ầm thầm đưa khăn giấy cho chị L Phương lau nước mắt , thật không ngờ khuôn mặt khôi ngô tuấn tú của người sau lưng lại có thể làm ra chuyện tàn nhẩn đến như vậy với người vợ đả bỏ nhà bỏ  cha mẹ vì mình , đau  từng đoạn thịt sinh ra đứa con của  mình mà , ông CBTuấn còn xen miệng vào nói  : " cô ấy trước khi ra đi có nói tại bà xả ông  hiền quá nên tôi giựt chồng bả không đành , nếu  bà cai cú thì sẻ chết với bả ! cho mất chồng luôn .  Ta lườm ông Tuấn một cái thật lâu và nói chổng với chị LP là chồng vậy mà củng ở lại được đến bây giờ chị thiệt là hay ,em gái em chỉ phát hiện chồng nó đi dự tiệc sinh nhật bạn gái quá chén đến nửa đêm mới về ,3 ngày sau đả   lấy Vali tự thu dọn quần áo cho chồng và  đuổi  ra khỏi nhà khộng nương tay , không cần nghe giải thích câu nào  hết , chị bảo lúc đó làm lớn chuyện ra sợ ba má  chị buồn ,nên cố ngậm đắng nuốt cay cho qua chuyện . 
        
         Chiều hôm đó một mình ở  dưới nhà hàng lây quây lau ly ,kiếm việc không cần thiết lau nầy lay kia , không muốn lên nhà để nghe chuyện các ông tàu lau này xưa phi hành nửa , vừa buồn vừa tức giùm cho chị Phương ,củng không muốn nói gì ra phí uổn sinh khí trong người , chị L Phương chắc đoán biết thấy nghỉ trưa lâu quá mình còn ở dưới nhà một mình hoài ,  nên xuống nhà đứng cạnh  thì thầm những chuyện khốn khổ của đàn bà ,  nghe nhiều mình trả lời ít ,nhưng có nói với chỉ là em nói thật ,chị hay lắm mới bỏ qua và quên hết được mọi chuyện để sống với người chồng như vậy ,còn mình củng lấy chồng củng như chị ,cải anh cải em ,phải  ra khỏi nhà sống cơ hàn bắt đầu lại anh Điệp , nhưng nếu ảnh có nhân tình thì chắc vợ  chồng  bỏ nhau chứ em  không nhẩn nhục như chị được , củng không bao giờ cho tình địch bước  vào nhà được một bước   , đừng nói chi  đến cho ăn bánh mì thịt , có chăn là gọi cảnh sắt đến xúc họ đi ,  chị nói đời sống ở đây khác VN , bây giờ sống ở xứ nầy còn ai chấp nhận cho chồng ngoại tình nửa ,cùng lắm là ly hôn , sống một mình không đi làm vẩn có nhà nước nuôi cho ăn cho ở đến ngày chết . Từ dịp chia tay  nhau ở nhà mình ,  không gặp lại chị Lan Phương nửa ,chỉ  nhận được một lần thư chị gởi bưu điện qua và 2 lần phone nghe chỉ tâm sự ,ở Bắc Âu vẩn có đàn bà VN nào đó hết thời rồi   xin  phép làm vợ bé anh Tuấn  , mình không thích nhưng đề tài nầy nên làm thinh .Năm 2002 cùng  chồng  đi hợp liên khóa 72-73 tổ chức  ở Cali , gặp lại anh CBTuấn ở nhà anh Chánh Đổ , mình vẩn giữ thái độ có khoản cách với chồng chị L Phương  , chỉ nhờ anh mang về giùm cho chị một món quà nhỏ mua ở Cali.
 Đàn bà
     Thật không ngờ sau 8 năm lời thật tình tự sự chia sẻ  với chị Lan Phương , ngày 13 tháng 9 năm 2009 , bản thân mình củng gặp phải cảnh gia đình đổ bể tình cảm sức mẻ , cải vả rùng rợn một thời gian ngắn vì một con quỷ già  thất đức vô lương tâm  ,  từng một thuở  là tình nhân của chồng thời trước 1975 củ , chia tay khi chồng vào trại cải tạo  trở ra lẩn tránh khong gặp , vượt biên tỵ nạn  sống ở Nauy, Oslo , nhờ qua bàn tay moi  móc ma cô của cưu đại úy giặc lái  Huynh Hữu Nghị ,  nên chồng và họ nói lại  liên hệ ảo tình với nhau  trên mạng internet , cho đến giờ phút nầy họ vẩn chưa đủ nhân duyên để được gặp  mặt  nhau  ở Đức hay ở Nauy , dù bà khố nạn nầy đả đạo diễn nhiều phen kịch màng định dùng các ông cựu KQ  hợp mặt nhau ở nhà mình để núp bóng  theo qua,  lần nào củng không thành việc , đáng tiếc đáng tiếc củng đáng đời .   Nhờ có cảnh gia biến của bản thân ,mình mới thật sự nghiệm được bài học ngàn vàng  của chị L phương đả từng trải , Nhẩn Một Lúc , Phong Bình  Sống Lặng , Lùi Một Bước ,  Biển Rộng Trời Cao ,có đều mai mắn hơn chị L Phương và Dung ,  chồng mình  tuy đa cảm  đa tình, lại là người giữ bản tính hiền hậu ,nhân từ , chữ Tín và Nghỉa đặc trên hết , thà tự mình chịu đựng đau khổ vì tình mới tình củ   , củng không muốn làm ra chuyện phủ phàng trong thật tế là hại  con gái phải  sống thiệt thoài khổ sở trong cảnh thiếu tình  cha chăm sóc,  củng hơn 4 năm dài vợ chồng không thèm cải giả thèm lần nào , không trúng mưu độc ác chơi trò chọc tức hàng ngày của kẻ khố nạn ước  muốn, ta và chồng   cùng nhau lo lắng công việc chung , nhẩn nhượng trong cách sống khác quan niệm  nhưng chung một gia đình ,chung một nhà  , ngày nào còn sống chung  luôn giữ đạo làm người chính đáng , không ai tổn thương  ai cho đến hết mỏi ngày , mình tự nguyện làm được tới bước  nầy , củng ít nhất đả tự hoàn thiện được tinh thần  trong cuộc sống và miễn  nghiệp quả trong tương lai . Nghỉ lại vận mệnh  mình củng thuộc hành mai mắn , 5 năm trước tưởng đả mất hết mọi niềm tin  , cuộc đời tan tác , giây phút đó chợt đau lòng nghỉ  quẩn ,có tạo ra bao nhiêu nhà cửa củng không còn ý nghỉa gì trong cuộc sống , cả đêm khóc như một người điên , nào ngờ nhờ câu chuyện gia biến , mới có cơ hội kiên cường tự lực trong khốn cùng , học được   bao nhiêu đều  hay  trong kiến thức tiềm ẩn có sẵn , hiểu thêm chiều xâu của mỏi  đoạn đường  đời   , hoàn cảnh sống tinh thần tuy phải trải qua một đoạn thời gian kinh hoàng , củng bình phục lại rất mau như việc  tai nạn  chồng bị té ngả nửa đêm đầu bị ứ máu của  cuối năm 2013 ,  phải phẫu thuật  não đến hai lần ,nhiều người tưởng chồng sẻ vĩnh viển không còn bình thường ,nhưng chỉ 7 tuần sau đả trở lại bình thường ,  bây giờ  còn đang chờ đợi cho lần mổ kế tiếp bộ phận khác để  hoàn thiện sức khỏe lại  như củ , Thật không ngờ xảy ra nhiều điều bất hạnh trong thời gian chỉ 5 năm nay ,song mọi việc như  sự nghiệp  tình thương  gia đình  vẩn tồn tại sau cơn khổ ải , tinh thần có tiến triển tốt thêm  không bị lạc mất  ,  nên từ  từng câu chuyện xảy  ra , khiến người ta hiểu  được , ở đời mỗi người đều có nghiệp chủng và nhân duyên khác nhau , nên có tư duy và đời sống khác nhau.  Thân người thì hữu hạn mà ước muốn ai củng vô cùng , nên ước muốn là mầm mống của những nỗi bất an gạy ra đau  khổ , Không có khát vọng tranh giành tình thương , ganh tị  tự biến mất , thâm tâm thật sự có bình yên ,  hòa  hợp với đất trời mỏi ngày mỏi lúc  .Ước muốn càng nhiều từ việc làm bất chính , thì nỗi đau và tuyệt vọng càng  cao , nếu  dùng định tâm quán chiếu tất cả mọi sự vật xảy ra xung quanh mình và nhìn vào  tự tâm , nhìn về xum quanh người  quen biết , sẻ  thấu hiểu mọi việc , tự sẻ  biết được tất cả đều là nhân duyên và nghiệp quả.
          Cổ thư dạy : Đủ duyên thì hợp thành, hết duyên thì chia lìa  , đến  lúc các nhân duyên hội tụ đầy đủ thì quả hay báo sẽ đến  không chừa  không sót .  Điều đó củng có nghĩa là tất cả mọi sự xảy ra đều có nguyên nhân của nó. Đó là điều tất yếu của cuộc sống để xảy ra  . 
                                
                                       
        Người đàn bà   thứ hai hình như  tên Phượng , là vợ anh Đức thượng kỷ sư NG  Hữu Đức ở Cali US , mình không quen chị nầy nhiều ,nhưng tình cờ đi hợp Liên khóa nên gặp nhau nhiều lần ở hội trường và các nhà anh em KQ tổ chức các đêm tiền hợp , lần tiền hợp thứ hai  ở nhà anh N.Văn Hảo ,có mặt vợ chồng anh Vi từ VN sang ,các bà kéo nhau lại một góc tự giới thiệu là vợ của ai rât vui , lúc chị  Phượng nói chỉ là vợ anh Đức thượng thì chị Vi nói đâu phải , sao không giống bà vợ năm trước anh Đức thượng dẫn đến nhà tui chơi ở VN , anh Đức giới thiệu là bà xã ổng mà , từ chiều cao  đến thân hình rồi khuôn mặt không giống chút nào hết ,? Chị Vi còn nói chị bên nầy quá đẹp so với bà ở VN ốm tong teo đen thủi , đêm hôm đó nghe chị Vi nói song chị Phượng tái xanh mặt mài , chị Chánh đinh  chính lại đây là vợ anh Đức thượng ở Mỹ ,chị Vi che miệng  kêu trời , tiếp theo mấy hôm sau ,  cứ mỏi lần tựu hợp là chị Phượng tố khổ anh Đức , lấy tiền bảo là về VN mở hãng xưởng làm ăn , xây đường làm từ thiện  ,nhà cửa từ 4 cái bán hết chỉ còn 1 v...v. thì ra có vợ bé nuôi ở VN......  ,  tuy chị  cằn nhằn anh Đức nhiều , nhưng thấy ra trong ánh mắt chị không có lữa hờn ghét ,và mỏi buổi hợp mặt nhau chị đều cùng chồng đến đầy đủ lần ,trước khi trở qua Toronto xum hợp với gia đình em Ken 2 tuần , anh chị Đức đặc một măm  lớn đúc lò 2 con đãi  mọi người ăn chia tay  , từng cử chỉ chị sau tin động trời ,mình củng hiểu ra được  tuy  đau khổ bị chồng lừa ,nhưng trong thâm tâm chị  vẩn rất thương   yêu chồng , từng cử chỉ chị biểu hiện sau tin anh Đức có vợ bé vẩn  vững  vàng tự tin , không côi bà  bé ở VN là cái móng của con gì   hết . 
     .Chị Phượng  là người hiếu khách và thương chồng  , biết anh Điệp và anh Đức cùng quê ở VN , chị gọi mình bằng  em thân mật , bình thủy tương phùng ,  lúc chia tay chị tặng   hai CD nhạc trẻ cho mình mang về  Đức làm quà lưu  niệm ,  năm  ngoái  côi hình   hợp mặt liên  khóa trên HQ ,thấy hai  vợ chồng tham  dự chụp chung  ảnh vui vẻ , cảm thấy rất vui , các bà xả của các ông  cựu KQ 72E bà nào củng đẹp và dể thương , mỏi lần đọc tin ngôi sao  Lưu Hiểu Khánh của TQ thì nghỉ đến khuôn mặt vợ anh Lương  Thế Hùng hao hao nét đẹp xuất chúng của đại minh tinh nầy ,chỉ còn hơn 2 tuần nửa là  ngày đến hẹn lại lên của các ông tham dự liên khóa ở Mỹ , đại hội hợp mặt liên khóa 72-73 lần thứ năm được tổ chức ở San Jose  ,nơi bạn học cùng trường KH củ cưu ngụ rất đông , đặc biết lần nầy có sự tham dự của 4 người cùng khóa 72E từ VN qua  , trong đó có anh Tân L , mình  quen tốt với anh Nguyễn Văn Tân , vẩn còn mang trong người  món nợ nhân sự ngoài đời đả  thiếu nhiều năm  chưa trả , sau khi chôn cất ba hoàn tất , có nhờ anh Tân cùng  em Ken  và mình 3 người đi cả ngày Taxi khắp Sai gòn , 3 người đi tìm tung tích những ngày cuối của ba từ nơi nầy đến nơi nọ ,sợ bị Taxi chạy lòng vòng gạt tiền khách du lịch , nên nhờ anh Tân đi chung xe cho an tâm do biết  anh Tâm là thổ địa SG , vào tận bệnh viện cấp cứu Trưng Vương bộ phận lưu hồ sơ để xin mở  lại hồ sơ xem tử án của ba , anh Tân có chỉ dẫn phải kẹp tiền vào văn kiện khi trả lại , xui sao hôm ấy gặp cô  Bác sỉ T Vân tuổi trẻ , người đẹp lại không ăn tiền , chị  em  đọc kỷ bệnh án cả nửa tiếng đồng hồ ,  khi  trả hồ sơ lại cho bác sĩ , đi chưa được 3 bước  bị  bác sỉ kêu lại ,đưa hai tờ 10 đô trả lại mình và nói  ,bỏ quên đồ rồi nè ,  làm cả 3 ngượn quê gần chết  , lẹ lẹ nhét tiền vào túi cười huề ra khỏi bệnh viện  ,sau đó lấy tiền cúng   đi ăn  tiệm Quảng Đông ,còn nhớ rất rỏ là các món canh củ  sen hầm xường heo ,vịt tiềm thuốc nắc và hẹ xào tảu hũ .
    Nhìn thấy nhiều người  một thuở  quen nhau cùng chí hướng cùng có thời gian xum hợp biết quý mến , nay mai sắp có dịp   quây quần hợp mặt lại  lần nữa , trong lòng nhớ và  buồn nao nao , tự an ủi mình  thế sự chuyện bất như ý ,10 đả chiếm hết 8, 9, còn lại 1 phần  giữ cho cả nhà có được bình an thì củng nên mãn nguyện , chỉ là càng gần ngày hợp mặt ,  tâm bất tự chủ thỉnh thoản nhớ về những chuyện linh tinh sự việc của quá khứ có gắn liền  các bạn cùng khóa của chồng  bản thân được tham dự  , một lần nào đả có dịp gặp nhau , chia sẻ hàn huyên với nhau , dù thới gian hợp nhau chỉ ngắn ngủi ,vẩn có cảm tình chân thật đầy trong buổi xum hợp  ,hy vọng một lần nào  khác khi  chồng khỏe mạnh hẳn , gia đình bình yên , lại có dịp hợp nhau lần nữa .gặp lại người quen , quen  biết thêm  nhiều người lâu rồi chỉ biết tên trên HQ nhưng chưa nhìn thấy tận mắt  , , học và nghe thêm nhiều sự việc , sự quen biết có trân trọng trong giao hữu , luôn là những bản  nhạc êm đẹp trong hành trình cả cuộc đời nhân sinh .
   

Dienstag, 22. Juli 2014

21-7-2014 感谢这淡淡的生活



淡淡的时光 , 雅雅的心境 ,也只有在这样夏热夜深人静的时刻 , 心也就慢慢感受那锥刺骨的独自思念家情和很多人事 , 感慨人生的短暂和无常 , 也感谢我的父母 , 是他们赋予了我生命  ,  使得我有了这样一份荣幸 , 迄至今日 , 已在这个世界上就游历了整整半个世纪 , 在这段不算短的岁月里 , 经历了一些 , 也感受了一些 , 更得到了一些 , 在经历 , 感受中切地认识到 , 一个人的命运,跟这个人自身的性格有着十分密切的关系,甚至可以说,一个人的性格,决定着这个人的人生 . 命运,从字面上讲,即是生命的历程 . 不管生命会有怎样的历程 , 人人表现在对现实的态度和相应的行为有着十分密切的关系,甚至可以说,一个人的性格,是一种与社会相关最密切的人格特征,在性格中包含有许多社会道德含义 , 性格表现了人们对现实和周围世界的态度,并表现在他的行为举止中。性格主要体现在对自己、对别人、对事物的态度和所采取的言行上决定着这个人的人生历程!
 
                很多时候 , 人会把自己放在了一个错误的位置,给了自己一个错觉 ,  认不清自己 ,  没办法承受那么多的现实考验 , 从一开始就会对自己的行为和思考感错了方向 , 感谢在这个 茫茫尘世中 , 还聚集所有很多属于自我生活的理念 , 能够让人正常阅读运转  , 当一个人遇到挫折深埋在红尘深处时 ,   学会能够在广泛阅读中吸收养料的过程 , 调整情绪 , 于是,发现世间上原来有一种穿越人生的幸福 ,是保持良好的心态 ,怀着感恩的心去看世界,不计较得失,学会发现身边所有令人感动的事情 .学会了穿越 ,一件件事想起来 ,苦与乐 , 终究只是一个念头 , 万里青山依旧在 , 人间几度夕阳红 , 所以学会感谢人生的每一段历程 , 感谢父母,给了我这一生最珍贵的礼物 , 健康的人格和自信心  , 感谢丈夫给了我性格上的自尊、自信、自立、自强的理念和智慧
 ,感谢我弟弟一家的感情 ,朋友的真心 , 在纷纷扰扰的紫陌红尘中相遇的缘分 , 点点滴滴在漫长的岁月互相妥协  , 即使这一刻远隔千山万水 , 也相忆一生 ,感谢一生 .  
 
 
 
               

Donnerstag, 17. Juli 2014

15-7-2014 心态越好——命运就会越好


哲理人生心灵感悟
心态表示一个人的精神状态,只要有良好的心态,你才能每天保持饱满的心情。

精神打起来,好运自然来。记住做任何事情一定要有积极的心态,一旦失去他,就跳出去,要学会调整心态, 有良好的心态工作就会有方向,人只要不失去方向就不会失去自己。心态的好坏,在于平常的及时调整和修炼并形成习惯。人活在世上,凡事都要看开点,看远点,看淡点,心胸要豁达些、大度些,相信“任何事情的发生必有利于我、”且“办法总比困难多”,也就没有流不出的水和搬不动的山,更没有钻不出的窟窿及结不成的缘。人活的快乐,就必须要有一个好心态。有位哲人说得好,“既然现实无法改变,那么只有变自己。”改变自己就是调整好自己的心态。

如何调整好自己的心态?

一、是欲望不要太高。欲望无止境,欲望越高,一旦不能得到满足,形成的反差就越大,心态就越容易失衡。

二、是攀比思想不能太重。如果盲目攀比,就会“人比人,气死人。”如果跟下岗工人比待遇,跟农民兄弟比收入,跟先进人物比贡献,心态就能平衡,怨气就自然消了。

三、是要学会忘记。不要对过去的事耿耿于怀,过去了的事就让它过去,这样才会少去许多烦恼,心情才能舒畅。

中国科学院院士裘法祖有一句座右铭,“做人要知足,做事要知不足,做学问要不知足。”这既是他的一种超然的人生境界,也是检验我们心态好不好的一面镜子,不妨经常照一照,看看自己的心态是否调整好了。

每个人都有一套属于自我的生活理念,有的人生活的很快乐,有的人却对生活出奇的失望,归根揭底是心态的问题。生活中总是会出现很多突如其来的灾难,会让人突然陷入一种茫然、焦急、狂躁的情绪之中,更有甚者对生命的绝望。不难看出,随着社会的进步,竞争的激烈,让人们的各种压力增大,如果当这种压力超过了某种负荷能力的时候,就会让人出现偏激情绪,这样带来的后果是无法想象的,如果人能在适当的阶段给自己找一个出口,会逐渐排除这样的精神压力,让你走向更辉煌的道路。

那么我们应该怎么减轻这样的负面情绪呢?

第一:学会让自己安静,把思维沉浸下来,慢慢降低对事物的欲望。把自我经常归零,每天都是新的起点,没有年龄的限制,只要你对事物的欲望适当的降低,会赢得更多的求胜机会。(所谓退一步海阔天空)

第二:学会关爱自己。只有多关爱自己,才能有更多的能量去关爱他人,如果你有足够的能力,就要尽量帮助你能帮助的人,那样你得到的就是几份快乐,多帮助他人,善待自己,也是一种减压的方式。

第三:遇到心情烦躁的情况的时候,你喝一杯白水,放一曲舒缓的轻音乐,闭眼,回味身边的人与事,对新的未来可以慢慢的输理,即是一种休息,也是一种冷静的前进思考。

第四:多和自己竞争,没有必要嫉妒别人,也没必要羡慕别人。很多人都是由于羡慕别人,而始终把自己当成旁观者,越是这样,越是会把自己掉进一个深渊。你要相信,只要你去做,你也可以的。为自己的每一次进步而开心(事是不分大与小的,复杂的事情简单做,简单的事情认真做,认真的事情反复做,争取做到最好)

第五:广泛阅读。阅读实际就是一个吸收养料的过程,现代人面临激烈的竞争,复杂的人际关系,为了让自己不至于在某些场合尴尬,可以进行广泛的阅读,让自己的头脑充实也是一种减压的方式,人有时候是这样的,肚子里空空的时候会自然的焦急,这就对了,正是你的求知欲在呼喊你,要活着就需要这样的养分。

第六:不论在任何条件下,自己不能看不起自己。哪怕全世界都不相信你,看不起你,你一定要相信你自己,因为我相信一句话,如果你喜欢上了你自己,那么就会有更多的人喜欢你,如果你想自己是什么样的人,只要你想,努力去实现,就会的!(很多人为什么没实现,就是没毅力)

第七:学会调整情绪,尽量往好处想。很多人遇到一些事情的时候,就急的象热锅上的蚂蚁,本来可以很好解决的问题,正是因为情绪的把握不好,让简单的事情复杂化,让复杂的事情更难.其实只要把握好事情的关键,把每个细节处理的得贴就会游刃有余.遇到棘手的事情,冷静点,然后想如何才能把它做好,你越往好处想,心就越开,越往坏处想,心就越窄!

第八:珍惜身边的人。用语方面尽量不伤害,哪怕遇到你不喜欢的人,你尽量迂回,找理由离开也不要肆意伤害,这样不仅让自己心情太坏,也让场面更尴尬.珍惜现在身边的一切。

第九:热爱生命。每天吸收新的养料,每天要有不同的思维.多学会换位思考,尽量找新的事物满足对世界的新奇感,神秘感。

第十:只有用真心,用爱,用人格去面对你的生活,你的人生才会更精彩!
每天保持一份乐观的心态,如果遇到烦心事,要学会哄自己开心,让自己坚强自信,所以你想保持良好的心态,唯一可行的办法是怀着感恩的心去看世界,用心去看世界,不计较得失,学会发现身边所有令人感动的事情。
至 Email  Lannayen Ly .Ca-USA

Montag, 14. Juli 2014

13-7-2014 Tinh Thần Thể Thao


Kết thúc cuộc tranh tài túc cầu thế giới kéo dài 1 tháng  ,  sau 24 năm , năm nay nước Đức lại  giành được quán quân cúp vàng ,thời tiết ở Đức hôm nay  không đẹp ,mưa từng cơn không có nắng ,  lòng người dân Đức thì nắng  tỏa nóng khắp thân , cả tháng trời  nhà nhà theo dỗi từng hiệp đấu giữa Đức và các nước đối thủ cho đến trận chung  kết  , khí thế lên cao đến độ khiến người ta phải kính phục  tinh thần yêu chuộn quốc diện  và say mê thể thao của hầu hết dân cả nước ,nhiều ngày liền tờ báo Bild bình dân  nhất bán nhiều nhất trong nước   bò ra nhiều trang  để ca , bàn về tài nghệ và các kỷ thuật tài tình của cầu thủ Đức  trong các trận đấu vừa qua, lấy hình ảnh từng cầu thủ làm tít lớn  , Đặc biệt ngày đấu trận chung kết , tự nhiên nhìn đâu đâu củng phải miểm cười với tinh thần mọi người đang thể hiện , không nói quảng trường Berlin sớm sớm đả đứng chật đến 5 trăm ngàn người chờ côi , chỉ ở các thị trấn chung quanh vùng núi nầy , mỏi sân vận động đều căng màng ảnh lớn để thanh niên tụ tập ,mặc áo đồng phục như cầu thủ quốc gia , trên cánh tay , mặt và trán in 3 màu quốc kỳ ,thanh niên tập chung theo thanh niên ,trung niên tập chung ở các hội tường lớn có bier rượu , chiều chủ nhật nhà hàng củng đóng cửa thật sớm , vợ chồng lái xe qua thị trấn Linf  trên đỉnh núi làng cạnh ,có tiệm bán  kem Ý ngon nổi tiếng mua nhiều hợp kem mang  về nhà để  giữa trận đấu ăn   , dọc đường chiêm ngưởn  cảnh tinh thần phấn  chấn chờ  đợi cuộc đấu sắp diễn ra sau 2 tiếng  của dân làng , từng đám 5,6 người kéo nhau đi đến điểm hẹn , thấy xe vợ chồng đang chạy từ từ trên đường làng ,người người vơ 2 tay cao reo hò chào mừng ,cười vui   như đả chiến thắng giành được cúp .
 
          Cặp vợ chồng trẻ người Đức có  đứa con gái 13 tuổi  thuê 1 trong 3 căn hộ thừa ra của gia đình vị trí   ở từng chệt ngoài sau vườn nhà hàng ,  trước  một ngày  căng liều lớn  hầu che nắng che mua , trưa hôm nay chở  bàn  ghế dài mượn từ hãng bier xấp trong liều , rủ ở đâu thêm mấy người bạn mặc đồng phục cầu thủ ,khiêng  máy truyền hình  từ nhà ra kê trong liều chuẩn bị vừa nướng thịt ngoài sân vừa côi trận chung kết ,  , mua cả pháo  hoa sẵn chờ đấu song rồi bắn reo tiếng mừng . 2 hộ khác một cặp đi tụ tập quán bier tụm lại vừa côi  vừa mua vui  khách rượu ,  cặp trẻ Konstan tròn  có 2 đứa con nhỏ nên côi ở phòng khách nhà  ,từ  ngoài  sân ngắm cây  lá vườn nghe tiếng cười bà vợ từsau vườn  tầng  lầu trên  vọng ra đến sân  trước , xa  cả mấy trăm mét  củng còn nghe được . 
 
          Theo dỗi trận đấu cam go hồi hợp đến phút 113 , Đức vào được một trái duy nhất định  cuộc cờ thắng , liền lập tức tiếng người la  tiếng pháo nổ liền hồi , nhà nhà đốt pháo , tiếng reo mừng từ  nhiều nhà vang  ra  không gian xỏa mất không khí im lặng  hồi hợp cả hai hiệp đấu , nhiều cảm xúc moỉ  khi chứng kiến  lần nầy đến lần khác tinh  thần  thể thao lên cao đến mức xùng bái và quốc diện dân tộc  của đất   nước tạm dung   mình  từ  34 năm qua , cảm nhận  được từ đất nước nầy câu giáo huấn học  của một thánh hiền thời  cổ đại  của đất nước Trung Hoa để lại  hiện diện ở trên tinh thần dân tôc Đức   , đó là câu : Có Những Vinh Hiển Chung Làm Nên Sự Nghiệp , Một Ý Chí Chung Khi Đoàn Kết  , Đả Cộng Tác Làm Nên Những Việc Lớn Lao ,Và Còn Muốn Làm Nửa , Đó Là Những Điều Kiện Cần Thiết ,Để Trở Thành Một Dân Tộc Mạnh Mẻ . không ngạc nhiên  dù thât trận sau đệ nhị thế chiến ,nước Đức vẩn đứng được  lên  đỉnh là nước mạnh mẻ và giàu có naa61t nhì của Âu Châu .
 
     Đêm nay dội tuyển Đức chiến thắng  đội Á Căn Đình ,giành được giãi World Cup năm 2014 , toàn đất nước  vui mừng hơn  dịp qua năm mới , đả  hơn một tháng nhà nhà treo cờ phất phới ngoài sân ,xe xe cấm 2.3 lá cờ trên xa lộ  ,niềm vui tiếng cười và dư âm chiến thắng sẻ còn kéo dài nhiều ngày trên đất nước nầy , thật mai mắn được cùnng chung chia sẻ , chứng kiến mọi sự việc xảy ra ,  là công dân tuy khác màu da và dân tộc , vẩn   


cùng một tâm trạng  hưởng  lây niềm vui và hảnh diện   tinh thần tự cường đoàn kết rất cao của  dân tộc Germany . 







Montag, 7. Juli 2014

7-7-2014 独处 , 是人生的必修课



 
                孤单的时候有很多 , 走在马路上,大多数人形只影单,自已也是其中一个 ,记得很久以前感受过这样一段话,“二岁的孤单,是发现自已没有玩伴 , 十八岁的孤单,是离开父母成人之后。二十二岁的孤单,是今天三餐只吃了两餐饭,然而却没有人知道。多年后的孤单,是全世界这么多人口,却找不到一个真正懂自己的人 , 有时感觉孤单并不是因为是否只身一人 , 就像有的人身在人群中,却总是感觉那么的不合群 . 有的人即便静静地独坐,却感觉无限满足,只因有让他为之快乐的事情 .好不容易废经周折找到一个自已所爱的人 , 终日陪伴着的人,生二个孩子,培养这样那样的兴趣爱好 , 用一生的时间来摆脱寂廖,奋斗建立功业 ,  岁月早已让我们之间变得熟悉无比,再也没有太多的话题去探讨 , 然后发现大多数时间我们都是孤身一人 , 发现我们之间共同语言早已变得越来越少 , 很多时侯 , 为了生活,见着自已不喜欢见的人,说着自已不喜欢说的话 , 多数为了应酬 , 反而喜欢独处 , 或许独处,才是做回自已 .
 
           有多少个日子 ,天天会这样想 , 孤单可以吞噬一个人,也会造就一个人 ,如果不幸选择和孤单做了朋友  ,就要学会能够心思平和,不浮不躁,选择独处 , 安然地做一些自已喜欢做的事情 , 把自已所看到的,所听到的,所悟出来的,在脑海里作一个筛选,给自已确定一个应有的方向 , 人总是要不断成长 , 人一旦成人后,成熟和年记是没有多大关系的 .能与文字为友,也就是和孤单做了朋友 ,有文字陪伴便不会觉得孤单 , 人始终要追求进步,此刻的我和将来的我都想过自已想过的生活 , 而即然凡事做不到尽美,也要学会谅解自已 ,女儿们会长大 , 也会渐渐离我们远去 ,其实好多时候,我们能陪自已的也只有自已 , 50年的人生,虽然算不上峥嵘更谈不上辉煌,却是称得上十分的幸运 , 或许独处 , 是人生的必修课 .
 
 
 

Dienstag, 1. Juli 2014

1-7-2014 悠然心境




 习惯了常常自己静静的在晚上, 写下充满玄念的思考情节 , 诉说着与风月无关的心情 , 正因为我知道把握不住的是生命的流速,把握得住的是生命的能量 , 所以牺牲了很多看风景的机会,浪费了很多看风景的心情。追求的只是一个结果  , 无数次的思考还是选择光宗耀祖 , 建功立业,却忘了要享受人生过程中的精彩 , 缺少了生活中的浪漫 .岁月对于人来说如同延伸的铁轨,没有回头的可能 ,  也许自己不甘心 ,要见证生命的力量,所以不断的追求,不断的求索人生 无止境的幸福目的地 , 然而理想的遥远让心无法达到幸福的境地  ,  不知不觉中 , 和岁月留下了惆怅 . 我并不后悔自己费了这么久的岁月去选择自己的生存态度 , 在人生这趟旅行中, 己经得到很多很多,也必须将会失去很多,但是不会为失去的而后悔。因为我们曾经奋斗过,曾经拥有过 .随着缘起缘灭而使 的生命变得有的时候残缺 , 有的时候美丽 ,有的时候距离 , 毕竟做一个人是有份责任的 , 其实,我们每一个人都在作着为人类进步,为国家强盛,为人生闪光的工作 , 不管最终如何 , 己努力了,珍惜了,問心無愧 ,也就还是不后悔的走下去 .
 
 
       就像那句曾经写过的的文章 , 人一生的旅行中,起点不能选择,而终点也不能阻止出现,过程却是在自己的脚下 ,  懂得珍惜自己现在拥有的才是活的實在, 活的真诚 , 走过的路都将成为背后的风景 ,  不能回头也不能停留 , 但不要匆忙,就那么不如享受现在每一刻的感觉,欣赏每一处的风景 , 再糟糕的风景,只要有乐观的态度去面对,那么难过也会当成是锻炼的机会 .不同的心情,也会看到不同的风景。再美的风景,如果没有好的心情,就不能感受到其中的韵味。这几十年如流星一闪而过 , 就是在这样的反复人生经历中,会举目笑看花开花落,刻意的追求 生命的真意  ,在每天太阳升起的时候我都会跟自己说,给自己心情一个放松, 一个快乐的理由 ,  让人生这趟旅行不会让前进的脚步沉重 ,  必须经历的事会让感受过生活的酸甜苦辣的经历而能将生命点亮 , 寂寞,也许是人生的一个过程,一次考验,一次心灵的洗礼 , 人生的每一段历程,都逃不过宿命的安排, 有聪明的话 是你的,就是你的。越是緊握,越容易失去。我們努力了,珍惜了,問心無愧。其他的,交給命運 .  
 
           静静的在山里生活着, 也是一种幸福 .但是 心中要有境界,人生才會有方向!境界越高,心越篤定,不起負面對應,不掉入惡性循環,總是能在第一時間返回境界。佛家講 如如不動,講的也是一種(心境)高等境界,這麼高的心境,世俗豈能撼動得了它?活在境界裡面的人,這是超越世俗毀譽、超越人情冷暖的心法,希望人人心中都有一個高境界,做一個對社會有幫助的人,不要計較,不要短視,只要心一片澄明 , 徹底擺脫墮落的人生 , 世路如今已惯,此心到处悠然。
 
 
 
 
ME CHA

Chữ hiếu