Freitag, 26. Juli 2013
Montag, 22. Juli 2013
22-7-2013 世界依旧美丽
记得一本书中这样写道 , 随着缘起缘灭而使我们的生命变得美丽起来 , 因为能彻底的了解残缺 , 所以距离是一种美 , 残缺也是一种美丽.
若是生活一片坦然 , 暮暮朝朝的平静 , 没有感情的撕裂 , 没有那么曾经的孤苦心碎 , 没有坚强和勇敢的面对一份参透世情的从容,也许我无法了解书中所写的深意 .四年 , 不多也不少的漫漫人生心碎路 , 让人能了解时间的功德 , 让人能够证明这个世界上没有什么东西是永恒的 ,而时间也能够彻底把岁月里一粥一饭的恩情 ,简单素净相携富贵逐灿的日子珍惜在岁月的倒影里 , 让时光倒回时 , 心思变得美丽 .
活在这个世界中 , 许多人都希望能幸福一生 , 而幸福是自己主导生活中各方面的看发 , 凡事若往好处想, 事情虽然还是没有变,变的却是自己的观念 , 改变想法,就能改变情绪 , 也会带来完全不同的结果。幸福是感恩心培养出来的 . 那么无论是有极大难关 , 无限的优伤 , 用态度决定未来, 而自己是态度的主宰,能化悲痛为力量,每种不幸都蕴含同等或更大利益的种子 , 换个角度,心中自有一片天 .时间是如此的宝贵, 一天过去了就不会重来 , 慢慢的我已学会冷静反思 , 以自然的心态来看这个世界 ,以信仰和坚定的信心融入生活环境里 , 不再彷徨 , 有时候别人留给自己的伤害 , 反而是给了自己有一个学习坚定 ,维持勇气 , 为自己下一步的生活做好精采的打算 .
失望,有时候也是一种幸福 , 遗憾,也是一种幸福, 因为还有令人遗憾的事情 ,想想世事人间 , 情将两个陌生人 , 由陌生变成熟悉,可以突然熟络到一起走过共同的人生路 , 然而,相同的两个人,又由熟悉变成陌生 , 即使这经历是一种痛苦的感受 ,也会觉得美丽 , 因为共同经历过的甘甜苦幸. 给两人留下关于生命和光阴里真实的生活足迹 , 不管是美好,还是零乱, 心碎 ,也讓人能觉悟到 , 距离是一种美 , 残缺也是一种美丽. 这个世界依旧是珍贵和美好的 .
Donnerstag, 18. Juli 2013
18-7-2013 Thân Tình
Chiều nay nhà bắt đầu vắng vẻ như mọi khi , liên tục một tuần nhà có hai đứa cháu trai cùng với bạn gái từ Đan Mạch bay qua chơi , thêm bạn trai của con gái từ KL lên ở , tự nhiên trên lầu trở thành như nhà của thanh niên , phòng nào củng có người ở ngoài trừ phòng làm việc của chồng .Nhìn hàng loạt những thanh niên trẻ vừa con vừa cháu ngồi ăn tối trước mặt mình , những đứa trẻ mang đầy sinh khí của mọi một cá tính riêng biệt khác nhau , tùy vào hoàn cảnh của mỏi gia đình , nhiệt huyết đầy tính hiếu kỳ , mạo hiểm , và bạo dạng , cả tuần trời nắng đẹp , mỏi ngày họ cùng nhau đi các thành phố lớn tham quan , anh em họ hàng thăm viếng nhau , thật chịu khó hòa nhả và đáng khen .khi trong cuộc sống hai đàn cháu con của Dung và Vân đều có những hoàn cảnh sống thật khổ tâm và bơ vơ , Trời rất thương những đứa con sớm phải ném cảnh sống thiếu cha thiếu mẹ bên cạnh như Tâm , Mai Linh , Long ,Liêm đều có sức khỏe tốt đẹp , biết tự cố gắng học hành ,đi làm thêm khắc phục nghịch cảnh , chỉ có Sang đứa con giữa của Vân bị bệnh suy khờ ,không biết gì về chuyện cha mẹ chia tay ,ngày ngày sống như một người bệnh .
Là người chứng kiến cha mẹ của từng đứa cháu bắt đầu yêu nhau , lấy nhau , con từng đứa theo nhau ra đời ,sống trong mỏi hoàn cảnh khác biệt nhưng đầy đủ mọi mặt , cho đến cha mẹ các cháu vì chuyện riêng tư phải bỏ nhau , ly vị , nhìn khuôn mặt bây giờ từng đứa lớn lên không khỏi bùi ngùi , thương tâm ,con không có quyền lựa chọn cha mẹ , vẩn phải sống tiếp tục trong cảnh bị cha mẹ và pháp luật đặt để bất đất vỉ , tinh thần bị tổn thương rất lớn , Long và Liêm ,Tâm ,Mai Linh trong thâm tâm chắc phải buồn lắm , nhất là khi thấy hai em họ Tuấn và Tín được đáp máy bay đi chơi xa , còn dẫn theo bạn gái người Đan Mạch theo và đến thăm .
Chuyện đời thật kỳ lạ ,hai đứa cháu con của Nga , cha mẹ sống chung 24 năm chưa bao giờ làm giây hôn thú , thì lại hưởng được quá nhiều tình thương đến vật chất dư thừa từ cha mẹ , thừa đến mức ăn mặc quái đảng như dân Đức đi bụi đời , còn mấy đứa cháu phải sống bụi đời hoặc không có cha ,hoặc không có mẹ bên cạnh thì ngược lại ăn mặc chỉnh tề đàng hoàng và biết thân đi làm , đi học tự kiếm tiền xài , Mình luôn cảm thấy đau , mỏi khi nhìn thấy hay nghỉ đến hai đứa con Dung Long và Liêm , khi còn nhỏ hai đứa nầy như hoàng tử được đẻ bọc điều ,có hai bà ngoại đúc từ muỗng cơm , tập từng bước đi ,có ông ngoại mỏi ngày chở trên chiếc xe đạp kéo theo chiếc thùng thật đẹp và đắc tiền đi nhà trẻ , trưa rước về ,7,8 năm nay , Long và Liêm phải chứng kiến ,thể nghiệm sống trong hoàn cảnh đau khổ nhất của đời người , mất mát đủ thứ tình thương và vật chất , đến hôm nay đứa sống cảnh thoát ly gia đình nhờ nhà nước lo để được tiếp tục học đại học trên Köln ( củng may quá trời thương cho gặp được cô bạn gái cùng trường người VN, được cha mẹ cô thương yêu côi như con trong nhà ) , đứa nhỏ lúc ở nhà lúc ở với bạn , lúc lên anh họ sống không cố định , mình biết trong lòng Dung khổ tâm lắm ,khóc đến mắt mờ vì thương con ,vì chồng tệ bạc , nhưng Dung bất lực trước hoàn cảnh không phải tự Dung gây ra . Bây giờ nhà hàng Tâm An không còn nửa , Dung đi làm cho một công sở của Mỹ gần nhà , cuộc sống vẩn phải tiếp tục ,và phiền muộn thì luôn luôn như hình và bóng lụy theo cuộc đời Dung .
Có lúc mình tự hỏi , lỗi của người lớn làm ,tại sao bắt những đứa trẻ vô tội phải hệ lụy theo ,củng như bản tính và cách làm người của Dung chưa có ai tìm ra lỗi lầm nào được , sao trong 5 chị em dâu , Dung lại là người đau khổ nhất với chồng và con ,thậm chí đả xé hôn thú rồi củng ráng hợp lại với chồng một lần nữa ,để chuốt lấy thêm một lần đau thương . Hỏi thì tự hỏi ,sẻ vĩnh viển tìm không ra câu trả lời , mình nghe Nguyễn Ngọc Ngạn nói về tình cảm , là người khuyên đang lý trí ,còn người đang yêu đâu có lý trí thì làm vì khuyên hay nói được , trải qua bao nhiêu sống gió tinh thần ,nhìn thấy các cảnh thăng trầm xức mẻ khổ sở của các cháu chồng và các em dâu ,thật sự có khi không hiểu thấu được chữ tình có ý nghỉa bao nhiều từng lớp để đi đôi với nhân cách làm người .
Donnerstag, 11. Juli 2013
10-7-2013 Phúc Ân
Thượng tuần thang 7 có nhiều ngày thật đáng nhớ , đáng lưu lại trong hồi ước cho thời gian nghiệm chứng trong tương lai ,có những sự trùng hợp xảy ra cho sự việc không thể nào nói là ngẫu nhiên vào ngày tháng và năm , củng có những huyền diệu không thể viết tả ra được bằng bút mực của người phàm trần , hân hoang là đả được chứng kiến , tham dự và cảm nhận sự việc trong bầu không khí trang nghiêm , thánh thiện ở một môi trường có nhiều người đang cùng một lời cầu nguyện như nhau , tình cờ tự thực hiện được câu nói của hiền nhân " Phúc Tự Tâm Tạo " trong khoản khắc thế giới mình đang sinh sống .
Thế Gian Là Của Muôn Người ,Thị Phi Thành Bại Đến Và Đi ,Thanh Sơn Y cựu Tại ,Tịch Dương Độ Độ Hồng .
Donnerstag, 4. Juli 2013
3-7-2013 Gió Đưa Kỷ Niệm Trở Về
Đầu tháng 7 rồi , thời tiết đúng mùa , trời luôn có nắng , gió núi mát miên mang dể chịu ,cả nhà được thường ăn trưa tấm nắng ngoài vườn , hôm qua con gái cho biết hai đứa cháu bên chồng Tín và Tuấn tuần lể nghỉ hè thứ 2 sẻ bay qua Đức thăm gia đình , sau đó cùng con gái láy xe đi lên Köln thăm con trai lớn của Dung là Liêm và đi chơi , Liêm đang học đại học ở thành phố nầy , mình củng cho con biết tuần lể chót nghỉ hè của con , sẻ có gia đình cậu Ken từ Canada qua Âu Châu ở chơi một tháng lanh quanh 3 nước Pháp ,Đức và Bỉ ,để con có thời gian chuẩn bị ở nhà đón tiếp hai em họ bên mẹ là Lan Phương và Chúi , tối hôm qua từ lúc đọc thư em Ken cho biết đả mua song vé máy bay và toàn bộ hành trình kéo dài một tháng ở Châu Âu , tinh thần tự nhiên trở lại rất vui vẻ hơn thường ngày , buổi trưa nằm phơi nắng có gió núi rừng thổi nhẹ , ngủ một giấc rất ngon dưới giàn nho , gió núi mang theo không khí mát khiến cảm giác lầm lẩn như đang phơi nắng ngủ say ngoài bờ biển Đại Tây Dương miền nam nước Pháp , nơi cả nhà và gia đình anh Chí đả trải qua bao nhiêu lần mùa hè có nắng đẹp chung . Mau lắm , mới đó thôi các con các cháu đều đả trưởng thành ,tự láy xe được và bây giờ không còn đi nghỉ hè chung với ba mẹ nửa , Kỷ niệm các con cháu thơ ngây , nắm tay nhau vừa đi vừa hát trên bải biển hay đi dạo đường làng với con chó Bobby chỉ còn lại trong ký ức và giữ trong băng ghi hình , sẻ có một lúc nào dịp nào côi lại , hạnh phúc niềm vui êm đẹp có thể trở về lại trong tâm trí , sẻ mang trở lại những khoản khắc êm đẹp và kỷ niệm đáng quý , dấu vết cuộc đời mỏi người đả bước qua ..

Em Ken là em trai ,con trai ,anh trai giữa trong gia đình , đơn độc trưởng thành ở Canada nên em hành sự giống anh trưởng và con trai trưởng hơn cả anh hai , mặc dù ai củng có gia đình riêng ,ở các nước riêng ,mỏi lần anh chị em có dịp hợp lại với nhau là hùa nhau nấu đồ ăn ngon , phung phí tiền bạc và thời gian đi chơi , thức khuya nói chuyện nhà , nhắc chuyện đời xưa còn đi học mua vui đến trời sáng ,ai mệt thì tự nấy kéo mềm dành sẵn bên cạnh mình dắp kỷ và ngủ thiếp trong phòng khách lớn , để chị dâu , chồng và em rể , em dâu ngủ chung giườn với con cái trong các phòng ngủ riêng , củng có nhửng khoản cách rất tế nhị người ngoài khó nhìn thấy , như vợ chồng vì chưa có lể cưới mang thai con gái đầu lòng , từng bị anh hai và em Trinh bất mãn kêu ra khỏi nhà , sau nầy mỏi khi hợp mặt anh em lại với nhau ở Đức hay Pháp ,dù vợ chồng luôn côi chuyện củ như đả không có xảy ra trong quá khứ nửa , nhưng cảm giác được vẩn có một khoản rảnh ngăn cách giao tình thân thiết giữa anh hai chị dâu và gia đình mình với nhau , anh hai chị dâu đặc biệt thương vợ chồng em Trinh , mỏi lần qua Đức đều ở nhà em Trinh và Minh em rể củ , quà bánh trái cây Á Đông mang từ Paris qua đều để ở nhà Trinh , chị dâu luôn có câu nói làm chia rẻ hai chị em và làm cho hai đứa cháu con gái lớn và cháu Kiên có sự đối đãi quá phân biệt , khiến con gái lớn luôn bị tổn thương tinh thần và mặt cảm từ lúc bắt đầu biết tiếp cận quan hệ bà con khi mỏi dịp gặp nhau , con trai Trinh thì được anh chị nuôn chiều mọi mặt , mỏi lần qua Đức anh chị làm nhẩn hay giây truyền vàng 18 ,24k mang tận tay đeo cho con Trinh , đối với con gái lớn của mình thì mỏi lần chị điều nói câu xin lổi , mợ gối sẵn cho BQ rồi nhưng lúc đi vội vàng nên để quên bên nhà không có mang theo v..v nhiều lần như một , nên tự mình củng biết từ đầu chị dâu nầy mắt lớn mắt nhỏ , cả nhà mỏi lần qua Pháp đi nghỉ hè ở biển , dừng trạm đầu tiên ở Paris 2,3, ngày ,thường ở nhà anh Chí và Dung rồi sáng ra thăm anh chị ở tiệm , ít khi ở nhà anh hai qua đêm ,diện cớ anh Chí và Dung củng có 2 đứa con gái cở tuổi con ,chồng là bạn củng là đồng đội khóa bay với anh Chí ngày xưa ở VN , nên thích sống chung mỏi khi có được dịp , chỉ ghé tiệm anh hai chị dâu ở quận 13 cho quà và bier của Đức sản xuất , mua nữ trang của tiệm anh chị , kêu con gái tự chọn món nào con thích , ba mẹ trả tiền để con đeo cho có với họ hàng , sau nầy về VN thường hơn thì nữ trang gia đình tăng từ một hợp dần dần thành 2, 3,rồi 4 hợp ,không cần phải mua ở Paris tiệm anh hai chị dâu nửa .
Chỉ có em Ken là người đối đãi anh chị em với nhau một mực công bằng ,mỏi lần qua chơi ,em đều côi hai anh rể như nhau , thân mật với hai chị như nhau , thương và tặng quà cho hai cháu củng như nhau ,có khi cháu Kiên nói hổn , ăn nói không biết trên dưới , em Ken củng gầy la tại chỗ , không giống như cha mẹ Kiên và Cậu mợ hai cười cười cho qua khiến Kiên càng thêm đắc ý , thời gian đó con trai em ken chưa ra đời ,nhà nào củng đẻ toàn con gái ,chỉ có em Trinh có con trai lại bị bệnh vị ứng da , nên ai củng phải làm vừa lòng cháu Kiên cho khỏi khóc lên là bị ngứa , rải . từ cách sử sự em Ken được mọi người kể cả bên nhà VN ai củng thương và côi trọng Ken hơn anh hai . trước khi ba mất , thời gian một khoản dài ba má không còn thông cảm nhau được , em Ken là đứa con đả làm rất nhiều việc tận tụy với cha mẹ ,tận tâm tận hiếu với bổn phận làm con .
Gia đình mình rất có duyên đi chơi với em Ken cam cực có nhau , những lúc em qua Đức có dịp đi thăm người quen ,chồng hay chở em ghé các thành phố lớn chơi ,có lần qua đúng lúc bức tường Berlin vừa mới sụp đổ , thời thế còn đang hổn loạn , vợ chồng củng rủ em đi Berlin phía đông chơi cho biết , ngủ đêm rất cực , phía đông hành xử khách và xe lạ chưa tiến bộ cởi mở như ở tây Berlin , cảnh sát củng còn là cảnh sát củ kiều như thời đông Đức , nên khi đậu xe dù đậu đúng chỗ củng bị phạt ẩu , làm tiền , em Ken chụp hình những chiếc xe cổ lổ xỉ có bánh xe thật mỏng của dân đông Đức củ xài ,rất thỏa mãn nói mang về Canada cho bạn bè xem xe hơi đời Hitler còn lại .
Lần bay về vội vàng dự đám tang của ba , anh chị em có dịp hợp mặt lại trong căn nhà tổ của cha mẹ , nơi được sinh ra và có cha mẹ nuôi dưỡng kỷ lưỡng ,mỏi người từng có người làm lo giật ,ủi quần áo , tấm rửa cho , đưa đi trường học đón về nhà mỏi ngày hai bận thời niên thiếu , mình bay liền về trước hơn em Ken và anh chị hai hai ngày , tinh thần đau thương bối rối đả quên không mang theo bức thư căn dặn như di trúc của ba gởi cho trước đó về để trình lên gia đình đám tang và hương thân phụ lảo giới cộng đồng người góc Hoa ở tp ,đang tổ chức tang lể đình đám giùm cho gia đình . Em Ken như con trưởng trong nhà , về đến nơi tối đó đả lấy thư của ba gởi trước kia cho các con ra đọc và làm theo từng chi tiết phần một trước và sau đám tang , làm đúng lời ước nguyện như ba đả căn dặn lúc sinh tiền , khiến anh hai chị dâu bở ngỡ ( bởi vì không có nhớ lời căn dặn trong thư của ba ,hay hoàn toàn quên đọc thư ba ), mọi người quen biết bên nhà đều rất mến trọng đứa con trai giữa của ba ,đả cùng anh chị hợp lực hợp sức lại làm đúng mọi ước nguyện cuối cùng do ba căn vặn trong thư một cách hoàn mỹ , như lời ba đả viết ra và gởi cho các con trước đó hơn nửa năm .
Ken có điểm giống mình là về VN rất tự tại , thông thả , ở VN ra đường leo lên xe Honđa của bạn bè chở đi đâu củng đi , ra SG hay kêu xe Honda ôm đi cho lẹ khỏi bị kẹt xe ,không giống như anh chị dâu giữ thân phận , ra đường đi xe Honda hay đi bộ sợ dể vướn tai nạn , hoặc sợ bị lý do nầy nọ làm tiền ,nên đi đâu toàn dùng xe hơi nhà người quen hay phương tiện taxi , sau đám tang ba , chế Mành chở mình bằng xe Honda của chế đưa đi khắp thành phố mang bánh kẹo từ bên Đức về biếu cho bạn bè của ba tạ lể , anh hai lắc đầu và bảo thôi đừng đi với xe Honda như vậy nửa , không an toàn , người ta biết mầy là bà chủ bự nó cố tình đụng xe bà Mành để kiếm tiền bồi thường phiền phức lắm , kêu Taxi có tốn bao nhiêu tiền đâu , anh nói thì nói ,mình đi đâu vẩn để chế Mành chởđi bằng phương tiện xe của chị xuốt thời giang ở VN .
Anh hai còn chưa biết những năm trước khi ba mất , mấy lần về thăm ba má và hai em út , tính hiếu kỳ củng thích tìm hiểu người côi quẻ bối của VN ra sao , bằng cách nào , khi tự mình theo học được Tử Vi Đẩu Số ngủ hành sinh khắc từ sách và lời giảng của anh hai nhiều năm trước ở hải ngoại , thấy đặc mọi công việc đều thuận lợi rất hay và hiệu quả quá , muốn so sánh giữa cách côi quẻ Chinese và ở VN xem có gì phân biệt nhiều , lúc rảnh rang buổi chiều hay mượn bộ đồ bà ba áo tím quần đen của chị ba người làm công nấu cơm cho ba má để mặc , rủ cô bạn Lan vợ ông Kết chở đi xem quẻ đủ thử của các bà bối theo kiểu thầy nhập hay cô nhập ,côi bài Tây , lá cây hay lá số tự vi gì gì , đường xá có xa 5,7 cây số đường làng bằng đất hẹp hay ổ gà đầy củng ráng chịu khó đèo nhau trên xe Dream của Lan đi , có 2 lần còn cố làm cho mặt mài dính dơ , giả làm người thất thiểu mất hồn bị chồng bỏ theo gái , bị giựt mất vàng đang đeo v..v , sau khi côi khám phá ra được mấy bà bối quẻ hay thầy nhập cô nhập nổi tiếng ở thành phố chỉ là nổi tiếng theo đồn thổi , đa số là giả , nối láo , côi quẻ theo người mặc quần áo sang hèn bề ngoài , sắc diện vui buồn trên mặt đón mò nói xuông qua lao , không biết côi quẻ chính đáng thật sự gì hết , đả nói sai hoàn toàn mọi sự thật trong thật tế về hoàn cảnh mình , chỉ biết nuông theo câu chuyện giả tạo của Lan đặc ra mà phán tới phán luôi , còn bảo mình về nhà đúng giờ Ngọ rang muối rải tứ phía nhà , đốt phong long gì rồi ông xã sẻ về ,mình nghe nhầm tưởng mua xã mang về , hỏi lại mang xả về trồng hay để ăn , xả làm món nào mới ngon , khiến bà côi bối bở ngỡ mấy lần , bị hỏi nầy hỏi nọ gần bí lời mấy bà còn dám bực mình nổi quạo nửa , mỏi lần côi quẻ dổm song ra về hai đứa trên xe vừa chạy vừa ôm bụng cười sắp té , kể cho Ba má nghe , Ba nói xã hội nghèo khó khiếm tiền , người ta tin vào thời vận bối quẻ mong có được một chút an ủi tinh thần , mấy bà nầy hành nghề tuy là lừa gạt nhưng cốt chín vẩn là kiếm miếng cơm qua ngày ,người đi côi phải là người có dư tiền thiếu tự tin ở bản thân mới xài tiền vào chuyện mê tín ,dùng tiền tự mua bình tâm trong cuộc sống , ba nói mình và Lan đừng nói đi nói lại lớn chuyện của mấy bà côi quẻ dổm , lở đập bể chén cơm người ta tội nghiệp ,mình chỉ là khách qua đường về thăm nhà 4 tuần rồi đi , không nói làm gì ,nhưng Lan thì nói từ nay về sau bảo người quen đừng đi côi mấy bà đó nửa , gạt người không à .
Chỉ có một bà có biệt hiệu là bà NL ,ỡ hẻm chùa côn hồn có biết đọc chỉ tay thật và chiều dầy bàn tay , nên khi cầm bàn tay mình lên lật qua lật lại nhiều lần rất lâu , rồi nhìn mặt cho thật kỷ , nói với Lan kiểu trách móc là " hai cô nầy muốn thử tui hay sao , bàn tay cô nầy là bàn tay phú quý , mềm và dầy gấp hai lần bàn tay người thường , đường chỉ tay dài rỏ , tiền tình đầy đủ , gia đạo tốt đẹp , cha mẹ song toàn , măc bộ đồ củ mềm muốn qua mắt tui , thử nghề của tui sao , còn nói vận xui muốn côi vận đổi vận ,vận của cô nầy đang trên từng cao hơn người thường , có chồng là đấng đại trượng phu co được giản được , tài chí hơn người ,cô còn muốn côi vận gì nửa , không có gì để côi hết " rồi bà không côi ,bảo cúng bàn thờ đi kẻo tổ nghiệp giận sẻ phạt . lần đó không nghe được gì về quẻ số ,còn bị bà NL nói bể chuyện ,vặt mặt , phải trả tiền nhan đèn cho bàn thờ của bà , về nhà nói cho ba má nghe bị má gầy , má nói trời ơi bà đó biết côi chỉ tay thiệt tử cha truyền con nối , tính bả hung dử lắm , bộ 2 đứa bây ăn mật gấu rồi sao dám đi thử bả ,bả không chưởi rủa , lấy chổi chà đuổi ra khỏi nhà là còn mai mắn lắm đó .
Thứ bảy tuần rồi trời nắng gắt , 23 giờ đêm trời vẩn còn sáng mờ mờ , ăn phở khuya với chồng song một mình ngồi lại ngoài vườn ngắm sao trời , kéo thêm chiếc ghế kê chân dài ra nằm côi đốm đốm bay qua bay lại trong khu vườn về đêm, ngẫm nghỉ chuyện đời ngang trái đảo nghịch xảy ra trong mấy năm nay với cả nhà và bản thân , đảo nghịch thật khi nhà hàng từng mướn qua 4 cô giúp việc nhỏ hơn mình 12 ,13 tuổi làm chung việc cả ngày nhiều năm , mấy cô thợ khách đang trong tình trạng xin tỵ nạn ,ai củng muốn kiếm chồng góc gác ở đây để được ở lại Đức vĩnh viển , chồng chẳng có động lòng đổi tính hay ham của lạ xuốt mấy năm mới sinh con gái nhỏ ,thậm chí có lần phải mang con gái về VN ở 1 tháng với Ba má , mình bắt Yến cuối tuần phải giặc và ủi áo quần ngây ngắn cho chồng mặc , khi trở qua sẻ mua quà cho Yến vừa lòng ,ở VN người người ai củng bảo mình gan lớn hơn trời ,dám để người làm kiểu nầy ở chung nhà với ông chủ khi vợ vắng mặt cả tháng , nhưng thật tế là mình tin tưởng ở chồng , và biết chắc không thể nào có chuyện gì lăn nhăn xảy ra giữa hai người họ được , thật không ngờ 3 năm 10 tháng trước , chuyện ngược đời mình đả bị một bà già đáng tuổi bà nội của con gái ,đáng tuổi má của Nga bà xui gia của mẹ chồng đập đổ niềm vui hạnh phúc của gia đình , chỉ với những lời thơ than khóc dả dối ,những bài viết trên mạng ảo và những kỷ niệm xa xưa của hơn 38 năm về trước ,những thứ tưởng là ảo ảnh tro bụi vẩn có thể làm cho chồng mất hết phương hướng và bản tính thường ngày một thời gian không phải ngắn .
Có khi mình thật sự đả bị trời phạt ,vì quá khứ đả vô ý đập bể mấy chén cơm của người ta như ba nói trước kia ,chỉ mười ba năm sau lần thứ hai về VN , rảnh quá đi thử côi quẻ lung tung ở các nhà mấy bà bối gạt thiên hạ , mùa hè năm 2009 tháng 9 ngày 14 , đúng vào năm nạn ,ngày tử tháng nạn giờ nạn của tuổi , năm thứ 27 của hôn nhân , củng là năm của chu kỳ có dấu hiệu hai người cùng Thất Thoát , tối hôm đó chồng kêu mình lên lầu nghỉ sớm đi , chồng côi tiệm thay , lên lầu rảnh quá muốn côi tin tức trong HQPD thì tình cờ đọc được một lượt mấy bức thư tình email của một con đàn bà già vô liêm sỉ đang rủ chồng ngoại tình , lợi dụng tình thế quá khứ một thời trước năm 75 là người tình củ với nhau , thề non hẹn kiếp , viết toàn những câu ôm ấp , nồng chấy , ôm xiết ,xay đắm trong thư , đọc song phải mửa đến chóng mặt , bệnh ói mửa kéo dài mấy tháng liên tục ,( thỉnh thoản bây giờ trong giấc mơ lở thấy củng muốn ói ) ngày ấy thật đau đớn mỏi khi nghỉ đến tình cảm vợ chồng bao nhiều năm dài , trong giây phút bị đổ vở hoàn toàn bởi một thứ tình ảo trên mạng , tại sao trên đời có chuyệ mang hiện tại để trở về với quá khứ được , nhưng thật sự là đả xảy ra như vậy ,và kéo dài gần 4 năm như hồn ma đả chết mà không yên giấc .
Gần 4 năm trôi qua rồi ,thời gian là liều thuốc hay dạy người ta biết tịnh tâm, thông xuốt mọi vấn đề , không còn bức xúc và biết cười với mọi chuyện không đáng người bức xúc , ngẩm nghỉ lại thế gian vạn sự đều có nguyên và quả , có đi phá người ta thì có lúc củng có người ta phá lại mình ,trước kia mình cứ tưởng đả làm được nhiều việc thiện lắm , tốt bụng lắm , giúp qua nhiều người lắm , sao lại bị gập chuyện mắc vịt triền miên , thật ra những gì mình gặp có khác gì hiện thân của mấy bà côi bối nói láo ăn tiền ngày xưa đả từng đi phá họ , bây giờ trở lại chọc tức mình . nghỉ kỷ mình còn mai mắn lắm , nếu như không gặp nạn tiểu nhân ra phá trên mạng ảo ,mà gặp nạn trộm cướp hay bệnh nan y thay vào ,thì mọi thức hậu quả còn đáng khiếp đảm hơn .
Thật tế trong cuộc sống hiện thực vẩn giữ được trọn vẹn những gì của đời người trân quý , như sức khỏe ,lòng tự tin , tự trọng , lạc quan , sức học hỏi , kiên cường , tình yêu nhân loại . cảm ơn Trời ,đả bang cho mình một mái ấm gia đình thật đầy đủ ,ấm cúng ,sống trong một xả hội có hoàn cảnh đầy đủ sự yêu thương của cuộc đời , mỏi ngày mình đều biết ơn và mỏi ngày cầu nguyện cho tha nhân .
Freitag, 28. Juni 2013
Montag, 24. Juni 2013
23-6-2013 Hạnh Phúc Đếm Được
Cuối tuần từ thứ sáu đến thứ hai liên tục 4 ngày nơi đây có lễ lớn nhất của thường năm , lể Thánh Johannes, được mọi người gọi là lể cổ truyền Johannismarkt , trên các con đường chính của thị trấn , 14 giờ trưa chủ nhật còn có diễn hành xe hoa với mọi từng lớp người trong xả hội cả vùng tham dự , từ thị trưởng đến dàn nhạc hòa tấu của thành phố , nhà thờ , tất cả trường trung ,tiểu học ,mấu giáo ,các hội đoàn sinh hoạt trong vùng luôn cả ngành chửa lửa ,cảnh sát , xếp thành từng nhóm tham gia với mỏi nhóm có sắc phục khác biệt nhau , tượng trưng cho mỏi giai đoạn lịch sử của người dân miền núi từ thời trung cổ cho đến đời sống hiện tại có Computer ,có kèn trống đi theo từng đoạn một trông rất đẹp mắt . Mỏi năm đến giờ phút diễn hành ,nhà nhà bắt ghế ra trước cửa lề đường ngồi chờ xem , nhiều nhà lịch sự hảo tâm còn chuẩn bị nhiều chay nước lạnh và ly nhựa ,chờ người diễn hành đi qua có nước uốn giải khác giữa lúc , sống ở vùng miền núi lâu năm , có khi củng nhiễm lây tính nhiệt huyết , tốt bụng , nhiều chuyện và dể thỏa mãn cuộc sống của thổ dân sinh trưởng nơi nầy .
Cảnh sắc bình yên vui chơi hội chợ của mọi người , thật không giống như trước đó một ngày ,cả một vùng dân cư trên đồi núi vừa bị trải qua một trận giong bảo khủng khiếp , nhà nhà bị thiệt hại ít nhât là bay mất một ,hai miếng ngối , nhiều cây cổ thụ trăm năm trúng vào cơn xoáy bị kéo tróc rể góc , nằm ngổn ngang trên đường làng xe chạy , cơn bảo xảy ra đêm thứ năm khuya sáng thứ sáu ,cả đêm tiếng cồi hụ xe cứu hỏa chạy xuốt đêm làm việc không ngừng , có nhà ở đồng vắng mái ngối bị bay tung hết ra theo gió ,không có nhà nào được ngủ yên vì lo lắng , hai vợ chồng càng lo lắng hơn , khi trước một ngày giong bảo , khuya 3 giờ sáng thứ năm đưa con gái lớn ra phi trường Frankfurt bay đi nghỉ hè ở biển Hy Lạp , trưa thứ năm con gái nhỏ tự lái xe chở 3 người bạn học cùng trường qua Hòa Lan xem nhạc Rock , cấm liều ngủ qua đêm trong trại hè , đêm giong bảo khi mọi nhà ai củng đang lo lắng thiệt hại về vật chất nhà cửa , thì cả đêm mình thức trằn trọc đứng nằm không yên nghỉ quanh đến tình trạng của hai con gái đang xa nhà ,mệt tinh thần hơn lo sợ về thiệt hại vật chất , Sáng thứ sáu có được Email của con từ Hy Lạp gởi báo tin bình an đến nơi , Hotel rất đẹp , thức ăn sáng chiều đầy đủ và ngon miệng , ăn sáng song bắt đầu ra bải biển chơi , đến trưa nhận thêm điện thoại của con gái nhỏ đang trên đường chuẩn bị về , kể cho nghe tối qua đang ngủ thì giong bảo lớn , liều bị bay mất nhiều thứ , ướt hết mền và vật dụng , mình bảo con bỏ hết đi , chỉ cần mọi người bình yên về là được . đến chiều tối thì con củng chở được 3 người bạn học về đến nhà yên ổn . trong lòng như lấy ra được cục gạch nặng đè cả ngày .
Hầu như nhà nào củng bị thiệt thoài một chút ít ,cây rừng bị gẩy ngôn ngang nhiều nơi , nhà mình có hai tầng trên lầu nên mái ngối cao hơn các nhà khác , giáp đầu đường , nên không tránh khỏi thiệt thoài , bị cơn giong tróc hai miếng ngối trên đỉnh nóc lúc nào không hay , trưa thứ sáu vừa mở cửa tiệm đả được bà Bauer cho biết ngay , chồng lanh tay đi lấy miếng ngối đả bay ra khỏi vị trí vẩn còn treo lơ lưng trên mái nhà chua rớt xuống đất ráp tạm trước , một miếng khác rơi xuống nền sân nhà bị bể nát trong đêm vắng , trưa thứ bảy chồng đi mua lại miếng ngối mới tự lấp lên trám với xi măng thật khích cho vững chắc , nhìn dáng chồng khỏe mạnh cường tráng ngồi trên đỉnh nhà trám xi măng cho ngối được chắc , bao nhiêu cảm xúc của thời gian cùng cam cộng khổ 31 năm trường lại tràn về , một người thân phận từng là lính thất trận , bị tù cải tạo 4 năm 8 tháng ở quê nhà , ra ngoài nầy mang hai thứ bệnh đau thấp khớp vì nằm đất ngủ trong trại cải tạo nhiều năm , và bệnh sót rét nặng vì bị muổi ở VN chít , qua xứ Đức mùa hè đắp 5 cái mềm vẩn còn rên lạnh quá mấy em ơi !!!,Cả một đoạn đường dài của thành quả đạt được hôm nay ,thật sự là một kỳ diệu lớn nhất của đời người .Chồng kể lúc sáng đi tiệm mua ngối , được ông chủ tiệm bớt phần trăm vì quen biết , còn nói ngày thứ bảy nầy là ngày của ngối ,vì nhà nhà cả một vùng ai ai củng đến mua ngối thay , Qua cơn giong bảo , tuy cảnh sắc nhà nhà phải tu sửa thiệt hại chút ít , cây cối bị rẩy ngôn ngang nằm bên lề đường chưa dọn sạch kiệp , trong thâm tâm mình thật cảm xúc với tinh thần của người dân nơi đây , đêm qua đội cứu hỏa chạy hết công xuất , xài hết toàn bộ xe cứu hỏa của các thị trấn quanh vùng đang dự trữ ,đại đa số lính cứu hỏa là người tình nguyện nghiệp dư .hành các nghề khác nhau kể cả ông thị trưởng , họ thức xuốt đêm làm việc dưới giong bảo cưa cây bị gẩy , kéo cây qua một bên lề đường sợ xe chạy bị phạm tai nạn , hôm sau đả sốt sắn bắt tay vào công việc chuẩn bị lể , người người có đầy đủ tinh thần dợt trống , kèn , đàn , chuẩn bị sắc phục , thao diễn cho ngày chủ nhật kế tiếp đi diễn hành , ăn mừng lể .
.
Là người trong cuộc cùng chứng kiến mọi sự việc , nhận lấy ân huệ của trời cao che chở ( che chở nhà lớn nhất cao nhất ở đầu con đường ,chỉ thiệt hại bay tróc hai miếng ngối ,có một miếng còn nguyên lăn lóc trên mái nhà không rớt xuống đường , nên lấy lấp lại được , còn miếng khác rớt xuống sân nhà bể nát lúc nửa đêm ,không bay xa qua nhà người khác hay ra đường , không trúng vào xe , vào người ,hay vào chó mèo của ai hết , nên không có chuyện đáng tiếc phiền phức lớn xảy ra ) ,chợt hiểu ra hạnh phúc có thể đếm được trong tùng giây phút ,từng giờ ,từng ngày và tháng ở trước mặt huyền dịu đến mức nào , hạnh phúc không phải mong manh như thơ văn hay lời hát làm con người xoay vòng mất hướng , mà hạnh phúc thật sự có thể đếm được ,thấy được những người đang vui vẻ trong buổi lể Johannismarkt , ai củng biểu hiện rỏ nét hạnh phúc trên mặt , là mãn nguyện với giây phút bình yên vui vẻ của hiện tại , hạnh phúc với cơn giong bảo vữa mới qua đi , không có thiệt hại lớn hay nhân mạng nào thất thoát .
Mình củng đả chứng kiến trong đêm giờ giong bảo ,cây Thông cổ thụ cao hơn 50 mét của hàng xóm , bị gió lay chuyển mạnh , tấp qua gần sát cửa kiến lớn của phòng ăn thứ ba nhà hàng , rồi quật ngược trở lại mỏi lần gió đổi chiều ,trong đêm tối có ánh trăng đầy nhìn rỏ cảnh mưa gió lay chuyển cây thông già như sấp bị ngả gục thật rùng rợn như đang côi cảnh quỷ nổi giận , sau cơn giong cây vẩn đứng nguyên chỗ củ , không bị tróc góc ngả gục ,củng không bị gảy nhánh , thật là một kỳ tích để lại , củng là một hạnh phúc thật lớn cho những ngôi nhà làm hàng xóm xum quanh cây Thông già bao nhiêu năm nay .
Hạnh phúc đôi khi đến trong ý niệm thật mau và đếm được trong giây lát ,như người và cây được thoát nạn sau cơn giong bảo . người đang khát nước có được ly nước mát uốn , người đang bệnh được khỏi ,hay người đang làm ngoài nóng 40 độ được về trong căn nhà mát mẻ nghỉ ngơi
.
Hạnh phúc là khi người nhà , anh em ,bạn bè thân yêu được sống bình yên khỏe mạnh và tốt đẹp , dù đang sống bên cạnh hay sống xa cách , có hiểu nhau hay có khoản cách biệt ý kiến bất đồng , đều cầu mong cho mỏi người trong cuộc sống luôn được bình yên ,khỏe mạnh hạnh phúc như ý muốn .
Hạnh phúc củng là có được những kỷ niệm đẹp đẻ trong quá khứ ,làm người không hối hận hay hối tiếc thời gian đả qua , không ngừng học hỏi , trân trọng những gì đang có của cuộc sống hiện tại ,rèn luyện tnh thần , sức khỏe tốt đẹp cho ngày mai .
Hạnh phúc còn là mỏi khi nhìn lại được hình ảnh mới mẻ của những người một thuở gặp nhau từ khắp bốn phương trời đến hội ngộ ,tuy xa lạ mới quen nhưng mang đầy tình nghỉa thân thích giữa người và người với nhau , một đời khó quên .
Hạnh phúc củng là được đọc những bài viết , truyện hay của những ai có công siêu tầm đăng trên website hay báo chí , hiểu thêm được nhiều khía cạnh quá khứ những cuộc đời đang thương hay đáng bị khinh ghét . những cuộc đời đáng tiếc hay lưu hương cho hậu bối chiệm nghiệm , ái mộ . được nghe một bài hát hay , tinh thần có được những giây phút thật êm đẹp ,thả hồn theo lời hát đi trên cảnh sắc đang ca gợi ,hạnh phúc thật sự có thể đếm được trong cuộc sống , rất nhiều ,không phải ít .
Abonnieren
Posts (Atom)












