Tâm Như sông và sông Như
Tâm
Lúc sóng xôn xao, lúc lặng thầm
Vui, buồn,
sướng, khổ.. rồi xuôi chảy
Một người
nhìn sông trôi quanh năm..
Mây như tâm và tâm như mây
Chợt đến,
chợt đi giữa tháng ngày
Mây bay du
thủ hay thường tại..
Xanh ngắt
trời xanh không đổi thay.
Hoa như tâm và tâm như hoa
Hương sắc
bao phen để nhạt nhòa,
Một đóa sen
lòng tươi thắm mãi
Ướm hỏi nhân
hoàn ai biết qua ?..
Tâm như gió và gió như tâm
Trầm
bỗng, vi vu khúc nguyệt cầm
Nỗi niềm
thả gió ngàn phiêu bạt
U uẩn vì
tâm.. bao thế âm..
Mưa như tâm và tâm như mưa
Rơi trên
trần mộng đã bao mùa
Mưa chẳng
ươm sầu, sao mắt lệ
Đâu lá
sen còn giọt nước xưa ?
Tâm như đất và đất như tâm
Gửi rác,
tung hoa vẫn lặng câm,
Nằm nghe
đất thở từng tâm niệm
Nghịch,
thuận, hề.. vô quái ngại tâm!!.
Thiên nhiên tâm, này tâm
thiên nhiên
Lẽ Đạo
hàm dung khắp mọi miền..
– Chiều
lên núi thả thơ theo gió
Trải chút
tâm tình với vạn niên..
NhưNhiên - Thích Tánh Tuệ